2 điểm bởi GN⁺ 2025-07-19 | 1 bình luận | Chia sẻ qua WhatsApp
  • Bài viết giới thiệu góc nhìn xem nước hoa như một loại hình nghệ thuật, đồng thời kể lại trải nghiệm cá nhân của tác giả Gwern Branwen, người nổi tiếng với blog cá nhân rất độc đáo
  • Tồn tại một thế giới nước hoa avant-garde và khác thường, có thể trải nghiệm với chi phí thấp thông qua các bộ sampler
  • Những mùi hương siêu thực và trừu tượng (ví dụ: Room 237, Asphalt Rainbow) mang lại kích thích giàu cảm giác và tính nghệ thuật
  • Sau khi thử nhiều mẫu khác nhau, tác giả chọn Acqua di SaleKyoto Incense làm hai mùi hương đại diện cho mình
  • Qua trải nghiệm với nước hoa, tác giả nhận ra sức mạnh của mùi hương trong việc khơi gợi cảm quan nghệ thuật, ký ức cá nhân và ký ức về không gian

Nước hoa, một hành trình khám phá nghệ thuật

  • Năm 2021, tác giả bắt đầu thấy hứng thú với thế giới nước hoa avant-garde thông qua một bài đăng trên Twitter của triết gia C. Thi Nguyen
  • Vốn không quan tâm đến nước hoa, nhưng trong lúc tìm kiếm một trải nghiệm cảm giác mới để xua đi sự nhàm chán thường nhật, tác giả đã bắt gặp bài viết này
  • Khác với những loại nước hoa quen thuộc, tác giả nhận ra thực sự tồn tại các mùi hương rất kỳ lạ như “mùi lá rụng bị đốt trong một buổi chiều mùa thu”, “nông trại”, “một ngôi làng Tuscany vào mùa đông”, “tuyết đang kéo đến”, thậm chí cả căn phòng kinh dị Room 237 trong phim The Shining
  • Nguyen nhấn mạnh rằng nhờ sự tồn tại của các bộ sampler (mỗi lọ dùng được khoảng 10–20 lần, giá khoảng $6), mọi người có thể trải nghiệm đa dạng các mùi hương độc đáo mà không phải chịu gánh nặng tài chính

Nước hoa có phải là nghệ thuật không

  • Nguyen hỏi sinh viên liệu nước hoa có phải là nghệ thuật không, và nhận thấy rằng khi trực tiếp cho họ trải nghiệm nhiều mùi hương trừu tượng khác nhau, đa số đều thay đổi cách nhìn và công nhận đó là nghệ thuật
  • Bản thân tác giả cũng đọc các bài viết học thuật về mỹ học của nước hoa ([Shiner & Kriskovets 2007], [Kraft 2019], [Burr 2005]) và dần đồng cảm với quan điểm rằng “nước hoa cũng có thể trở thành nghệ thuật”

Đặt mua sampler và bắt đầu thử

  • Tác giả đặt mua tổng cộng 39 mẫu nước hoa từ Luckyscent và các nơi khác để tự mình trải nghiệm nhiều mùi hương khác nhau
  • Một số mẫu tiêu biểu:
    • Room 237: mùi hương bất an và nhân tạo lấy cảm hứng từ căn phòng trong phim The Shining
    • Asphalt Rainbow: gợi cảm giác nhựa đường, xăng dầu và đồ ăn đường phố
    • Lampblack: mùi mực và sách cũ, như thể dành cho một nhà văn
    • Acqua di Sale: mùi biển, muối và vỏ sò chân thực như ở bãi biển
    • Megamare: mùi nước thối của vùng đầm lầy ven biển, kiểu mùi rất dễ gây chia rẽ
    • Garden Gnome: mùi hương liên tục thay đổi theo thời gian, giàu tính kể chuyện như một ngày trong khu vườn
  • Nhiều mẫu trong số đó chỉ đơn thuần giống nước hoa thông thường hoặc có cảm giác hóa học, nhưng một vài mẫu lại mang cá tính rõ rệt và kích thích mạnh về mặt cảm giác
  • Đặc biệt, Room 237, Asphalt Rainbow, Garden Gnome, Lampblack, Acqua di Sale để lại ấn tượng mạnh đến mức có thể được tiếp nhận như nghệ thuật

Ý nghĩa của trải nghiệm nước hoa

  • Khi đọc nhiều bài đánh giá nước hoa, tác giả cảm nhận rõ rằng đánh giá về nước hoa mang tính chủ quan rất cao và thường phân hóa cực mạnh
  • Tác giả dần thừa nhận rằng nước hoa có thể là một trải nghiệm nghệ thuật khơi gợi ký ức và cảm giác
  • Ví dụ, Acqua di Sale gợi lại ký ức tuổi thơ bên bờ biển, còn Megamare để lại ấn tượng dữ dội với mùi của vùng đầm lầy

Lựa chọn cuối cùng và cách sử dụng

  • Dù không theo đuổi đến mức thành thú chơi, tác giả vẫn chọn Acqua di Sale (dùng cho công việc chuyên nghiệp) và Kyoto Incense (dùng cho mục đích cá nhân) làm hai mùi hương đại diện của mình trong số nhiều mẫu đã thử
  • Phần nước hoa còn lại trong các sampler thậm chí còn được tác giả thử dùng để xua chuột
  • Một chai nước hoa có thể dùng rất lâu, và chỉ cần một hoặc hai mùi hương đại diện cũng đủ mang lại sự hài lòng
  • Khi đi du lịch hoặc di chuyển, tác giả dùng loại travel spray cỡ nhỏ hoặc chiết từ chai lớn sang lọ nhỏ để mang theo

Lời kết

  • Tác giả đã trực tiếp trải nghiệm rằng nước hoa không chỉ dùng để che giấu mùi cơ thể, mà còn là một phương tiện nghệ thuật mạnh mẽ có thể gọi dậy cảm giác, ký ức và không gian
  • Trên đời có vô vàn mùi hương độc đáo, từ khí thải ô tô, tàu vũ trụ, nước thánh, đua xe Formula 1 cho tới cả những mùi hương tái hiện thời đại Cleopatra của Ai Cập
  • Chính trải nghiệm dám thử một mùi hương mới cũng có thể mang lại nguồn cảm hứng khác lạ cho đời sống thường ngày

1 bình luận

 
GN⁺ 2025-07-19
Ý kiến trên Hacker News
  • Bình luận trên internet thường khá tệ, nhưng những người mê nước hoa quả thật là một kiểu người rất độc đáo
    Các bình luận về Chanel No.5 trên Basenotes đều cực kỳ thú vị
    Dù bản thân ghét nước hoa, tôi vẫn biết đến Christopher Brosius, một nhà chế tác nước hoa tiên phong, rồi chờ suốt 20 năm để mua các mẫu thử của ông ấy
    Nước hoa của ông thực sự vừa dễ tiếp cận vừa vô cùng kỳ lạ
    Ví dụ, "In the library" mang mùi sách cũ, "Wild hunt" có lá mục trong thành phần, còn "Walking on air" là mùi cỏ mới cắt
    Dù không thích nước hoa, tôi vẫn hoàn toàn mê mẩn mùi hương của người này
    Đánh giá Chanel No.5 trên Basenotes
    CB I Hate Perfume

    • Có một vài loại nước hoa có mùi rất hay, nhưng tôi thường tránh nước hoa vì dị ứng và đau nửa đầu
      Nhiều người còn xịt quá tay nên mọi thứ lại càng khó chịu hơn

    • Tôi thích nước hoa, và bình luận của dân mê nước hoa là những ý kiến hoa mỹ nhất trên internet
      Bên cạnh lời chê kiểu "mùi như nước tiểu mèo", sẽ luôn có ai đó phân tích rất chuyên môn kiểu "cái này dùng xạ hương trong suốt, khác với xạ hương đời cũ ở chỗ thiếu cảm giác ôm ấp"

    • Xem các bài đánh giá No. 5 làm tôi nhớ tới một video rất hay về lịch sử (đã được giản lược) của Coco Chanel mà tôi từng xem và thấy ấn tượng
      Nhờ vẻ tối giản của thiết kế và nhịp điệu của video, dù được làm từ 11 năm trước, giờ xem vẫn thấy cảm giác vượt thời gian
      Video YouTube: Lịch sử Coco Chanel

    • Tên loại nước hoa đầu tiên trên cbihateperfume.com là "At the Beach 1966"
      Đây chính là cốt truyện của một tập Seinfeld nơi Kramer nảy ra ý tưởng rồi bị Calvin Klein cướp mất

    • Trên mạng thường xuyên có những cuộc xung đột ý kiến dữ dội, nhưng tôi nghĩ trong các bài review nước hoa thì điều đó có lý do rất hợp lý
      Cũng như chúng ta có 3 loại cảm biến màu trong mắt (đôi khi là 4), và nếu thiếu một phần thì sẽ bị mù màu,
      mũi thì có hàng trăm thụ thể khứu giác và mỗi người sinh ra với tổ hợp khác nhau, nên thực ra ai trong chúng ta cũng "mù mùi" ở một khía cạnh nào đó
      Thông tin y khoa về mùi hương (NCBI)
      Kết quả là mỗi người cảm nhận nước hoa theo cách khác nhau
      Chúng ta chỉ đồng thuận về những trải nghiệm chung như đồ vật tiêu chuẩn hay các loài cây cỏ phổ biến

  • Một trong những mùi hương tuyệt nhất tôi từng trải nghiệm là Relique d’Amour của Oriza Legrand
    Trang mô tả sản phẩm
    Phần mô tả mùi hương này rất giàu chất thơ:
    một lời triệu gọi thiêng liêng pha trộn nhà nguyện tu viện bỏ hoang, những bức tường đá phủ rêu, mùi sáp nến, bàn thờ, dầu lanh của một bức tranh còn dang dở, dấu vết của mộc dược và nhũ hương, sự cay nhẹ của hoa loa kèn trắng, phấn hoa vàng óng và những chiếc lá xanh, cùng một tia sáng xuyên qua ô cửa kính
    Tôi đã thực sự thử mùi này tại Paris và bị ấn tượng sâu sắc
    Ở Mỹ, một phần do ảnh hưởng của văn hóa Axe Body Spray mà nước hoa từng bị đánh giá thấp, nhưng giờ tôi đang nhìn nước hoa theo một cách mới
    Tình cờ tôi còn ăn tối ở Paris cùng một cặp vợ chồng sáng lập cửa hàng nước hoa và đã có khoảng thời gian rất thú vị khi nghe họ kể về ngành này

    • Phần mô tả sản phẩm làm tôi nhớ đến phong cách catalog của J. Peterman
      Ví dụ như những câu văn tiểu thuyết kiểu "hãy tưởng tượng căn phòng phản chiếu trong gương khi bạn khuấy đường vào cà phê tại Café Gijon ở Madrid, nơi các nghệ sĩ xưa từng tụ họp và sáng tác"

    • Nghe thấy khá hấp dẫn
      Tôi thích việc có thể mua cả sampler pack với mức giá hợp lý[1]
      Bộ 6 mẫu thử Oriza Legrand
      [1] Nghĩa là hợp lý theo mặt bằng giá của họ, còn thực tế thì tùy trường hợp

    • Sau khi ngửi nhiều mẫu thử, tôi nhận ra mùi Axe là bản sao vụng về của các loại nước hoa nổi tiếng

    • Mô tả thì rất hay, nhưng thực tế đó không phải kiểu mùi mà tôi muốn dùng làm nước hoa
      Về bản chất, nước hoa nên thay thế hoặc bổ trợ mùi cơ thể của chính mình
      Nó nên hài hòa như rượu vang với món ăn
      Axe Body Spray là kiểu tiếp thị nhằm đơn giản che phủ mùi cơ thể
      Ở Mỹ từ lâu đã có văn hóa quảng cáo kiểu "hãy che đi mùi tự nhiên của bạn và thay bằng một mùi khác"
      Rồi cuối cùng có ai đó nhận ra là có thể bán cả cho các cậu bé chứ không chỉ phụ nữ trưởng thành

  • Nước hoa là một thú chơi cực kỳ thú vị
    Nếu ở SF hay LA, tôi rất khuyên bạn nên ghé các cửa hàng nước hoa boutique như Scent Bar hoặc Ministry of Scent
    Ngoài ra cũng có rất nhiều người bán chuyên sang chiết và bán riêng các mẫu thử (decant)
    Chỉ cần khoảng 1~2mL là đủ để hiểu được một mùi hương
    Tôi đã có trải nghiệm tốt với LuckyScent, Surrender to Chance, trao đổi trên Reddit và các seller eBay được đánh giá cao
    Thế giới nước hoa thực sự rất đa dạng và rộng lớn, có xu hướng riêng nhưng ngay cả các thương hiệu nổi tiếng cũng khó mà biết hết
    Gu mùi hương cũng khác nhau ở mỗi người
    Hãy bỏ qua các món quá phổ biến như Aventus hay Sauvage, tôi cực kỳ khuyên dùng những bộ sample kiểu Discovery set
    Có cả một phổ trải dài từ "dễ dùng hằng ngày" đến "kể chuyện tiên phong"
    Những mùi như Afrika-Olifan thì đáng thán phục về độ sáng tạo và hoàn thiện, nhưng lại kỳ lạ đến mức nếu xịt ra ngoài có thể bị xem là thiếu lịch sự
    Ví dụ, Black March mở đầu bằng mùi đất và cỏ sau cơn mưa, rồi sau đó lại chuyển thành mùi hoa

    • Nói thêm cho những ai không phải người Mỹ: SF và LA là các thành phố (quận hạt) ở Mỹ

    • Có người hỏi tại sao lại nói rằng "xịt ra ngoài có thể là bất lịch sự"

  • Bạn đời của tôi rất bực vì logic kinh tế của ngành nước hoa có thể khiến một mùi hương đặc trưng biến mất bất cứ lúc nào
    Cô ấy đã yêu một loại nước hoa hiếm và dùng nó suốt 10 năm, giờ thì nó bị ngừng sản xuất
    Việc này đã xảy ra hai lần, mà không phải với mấy hãng vô danh, mà là những thương hiệu khá nổi như Cacharel và Beckham
    Có lẽ họ chỉ lạnh lùng loại bỏ những sản phẩm bán không tốt
    Nếu chai lọ được tiêu chuẩn hóa, tôi nghĩ hẳn đã có thể sản xuất số lượng nhỏ như kiểu robot trộn trên dây chuyền
    Giống như pha sơn nhưng cảm nhận bằng mũi vậy
    Tôi cũng đã đọc rất hứng thú cuốn “War paint” (2003) của Liny Woodhead về Helena Rubenstein và Elizabeth Arden

    • Quá đồng cảm
      Từ năm 18 tuổi (1999), tôi đã dùng armani lui làm mùi hương đặc trưng hơn 20 năm, rồi đến một lúc nào đó công thức bị thay đổi
      Nó vẫn là mùi tôi thích nhất, nhưng buồn ở chỗ đó không còn là mùi của tôi ngày xưa nữa và sẽ không bao giờ quay lại được

    • Cảm giác cay đắng khi nhận ra con người, ký ức và cả nước hoa đều không bền vĩnh viễn

    • Không chỉ logic kinh tế, mà còn do các hướng dẫn ngày càng nghiêm ngặt của hiệp hội hương liệu IFRA
      Vì dị ứng, vấn đề sức khỏe và các lý do tương tự, xu hướng siết chặt hoặc cấm thành phần đang ngày càng mạnh hơn

    • Hiện tượng này không chỉ có ở nước hoa mà còn đang xảy ra với rất nhiều sản phẩm khác

    • Công thức nước hoa là bí mật kinh doanh được giữ kín tuyệt đối
      Dù có phân tích bằng sắc ký, cũng không thể tái tạo nguyên xi nếu không có một nhà điều hương chuyên nghiệp

  • Đôi khi trang này cho tôi cảm giác như Adderall được render thẳng thành font rồi phun vào trình duyệt

    • Không phải Adderall mà là cảm giác Modafinil

    • Thật lòng mà nói, đọc các bài ở đây tôi thấy như đang nhìn chính mình nên rất đồng cảm
      Từ lâu tôi đã chần chừ chuyện mua những loại nước hoa tiên phong (ví dụ như thứ gì đó có mùi nghĩa địa Idaho thập niên 1970)
      Đến mức tôi bắt đầu tự hỏi liệu những người khác ở đây có bị ADHD không

    • Tôi ghét HN nhưng lại không thể dứt ra nên vẫn cứ đọc
      Chắc không chỉ mình tôi như vậy

  • Fragrantica theo trải nghiệm của tôi là một trong số ít các trang có thể tin tới 110%
    Nó không chỉ xác nhận trải nghiệm của tôi mà còn giúp tôi học được rất nhiều điều
    Ví dụ, tôi biết được vì sao nước hoa mùi dừa lại không thực sự có nhiều mùi dừa: vì bị vanilla lấn át
    Với nước hoa oud cũng vậy, đúng là có mùi oud nhưng lại thấy lạ lùng như mùi hoa hồng mà lại không hẳn là hoa hồng, nên tôi tra cứu thì hóa ra đó là một loại rose note khác, và người ta phàn nàn rằng nốt này lấn át oud khiến tổng thể trở nên nữ tính hơn
    Độ bám và dư hương cũng khớp rất tốt
    Nước hoa vốn quá đắt nên tôi rất biết ơn vì có một trang cung cấp thông tin chính xác như vậy
    Tính năng bình luận của Fragrantica không chỉ để đọc, mà còn đóng vai trò tích lũy dữ liệu cho tính năng tóm tắt bằng AI
    Người dùng bỏ phiếu cho những bình luận chính xác nhất, và kết quả cuối cùng do tổ hợp AI + thuật toán gợi ý tạo ra cho độ chính xác hợp lý hơn tôi tưởng
    Vì mùi hương thực sự rất khó mô tả bằng lời

  • Tôi nghĩ đây là dịp tốt trong cuộc thảo luận về nước hoa này để chia sẻ thông tin có ích về phthalate
    Phthalate thường có trong nước hoa và là chất gây rối loạn nội tiết
    Nó có thể đặc biệt gây hại cho phụ nữ mang thai và trẻ nhỏ
    Người lớn cũng có thể gặp tác dụng phụ
    Phthalate còn ẩn trong nhiều sản phẩm được ghi là "hương liệu" như xà phòng, dầu gội
    Cũng có xà phòng và dầu gội không chứa phthalate, và trên thị trường nước hoa cũng đang có ngày càng nhiều sản phẩm không chứa phthalate
    Ngoài phthalate còn có những thành phần hương liệu khác như paraben cũng cần chú ý thêm

    • Cũng có những thương hiệu quảng bá là nước hoa 100% tự nhiên
      Không thể đơn giản kết luận rủi ro liên quan đến phthalate chỉ bằng câu "chất gây rối loạn nội tiết"
      Cần biết cụ thể là loại nào, dùng ở mức độ nào
      IFRA nêu rõ rằng thành phần diethylphthalate có thể được sử dụng an toàn trong hương liệu
      Lập trường chính thức của IFRA về DEP
  • Nước hoa là một lĩnh vực bị đánh giá thấp và hiểu sai rất nhiều
    Về bản chất, nó là một hình thức nghệ thuật, một cách con người biểu đạt như âm nhạc hay hội họa
    Nhiều người thấy vài kẻ xịt quá nồng rồi đánh giá tiêu cực cả lĩnh vực, nhưng điều đó chẳng khác nào cấm nhạc chỉ vì hàng xóm mở quá ồn
    Bạn có thể thoải mái thử mùi tại cửa hàng Lucky Scent ở LA như bài viết có nhắc
    Boutique nước hoa tuy hiếm nhưng ở các thành phố lớn vẫn có, khá dễ tiếp cận và thân thiện
    Ở đó có cả một thế giới mùi hương đa dạng mà bạn sẽ không bao giờ trải nghiệm được ở Sephora hay Macy's
    Bài viết rất hay, và tôi đồng ý với nhận xét rằng nhìn chung từ vựng để mô tả mùi còn thiếu, nên review thường dễ thành cường điệu hoặc trừu tượng
    Nhưng nếu đọc một chút sách hoặc dùng các công cụ học nước hoa chuyên dụng như perfume organ, thì lĩnh vực này cũng có hệ thống từ vựng riêng

    • Tôi thuộc nhóm muốn cấm nước hoa
      Tôi bị dị ứng với gần như mọi loại nước hoa, cảm giác đau như có ai đó đang đấm bên trong xoang mũi
      Không liên quan đến số lượng hay độ mạnh, chỉ một lượng cực nhỏ cũng gây phản ứng rất nặng
      Tôi muốn biết chính xác thành phần nào là thủ phạm để chỉ yêu cầu cấm thành phần đó thôi

    • Tôi từng nghĩ sẽ hay biết mấy nếu có một thiết bị mùi cá nhân giống như tai nghe, chỉ để chính người dùng cảm nhận
      Có lẽ như vậy sẽ giải quyết được việc làm người khác khó chịu vì mùi hương

    • Về phép so sánh rằng "cấm cả lĩnh vực chỉ vì một số người xịt quá tay là quá đáng",
      thực tế chúng ta rất nhạy cảm với âm nhạc phát ra thành tiếng ở nơi công cộng, và có cả chế độ cấp phép cho việc đó, tôi thấy như vậy là hợp lý

    • Mùi hương là một giác quan đặc biệt
      Các giác quan khác như vị giác là tổ hợp của năm vị cơ bản, thị giác là tổ hợp của ba màu cơ bản,
      còn khứu giác là một trải nghiệm độc nhất không thể phân rã như vậy

  • Về nhận định rằng "mẫu thử giá $5 thực ra dùng được 10~20 lần",
    những mẫu trên trang đó (0.7ml) thực tế dùng khoảng 4 lần là gần hết
    Nếu chỉ mở nắp rồi ngửi không khí thì có thể được 10~20 lần, nhưng nếu xịt thật thì sẽ hết rất nhanh
    Tôi là kiểu người thường mua mẫu 1.5~2ml và decant 4~5ml

  • @gwern, có vẻ có lỗi trong phép tính lạm phát
    Bạn viết là “2011”, nhưng chỗ đó phải là “2021” thì phép tính mới đúng
    Các con số phía sau khi đó cũng sẽ khớp tự nhiên