3 điểm bởi GN⁺ 2025-05-06 | 1 bình luận | Chia sẻ qua WhatsApp
  • Tác giả hầu như không chụp ảnh ở Chapel Hill, quê hương của mình
  • Tác giả cho rằng chụp ảnh đồng nghĩa với việc bỏ lỡ khoảnh khắc
  • Khi chụp ảnh vào thời điểm con trai chào đời, tác giả cảm thấy mình đã bỏ lỡ chính khoảnh khắc đó
  • Tác giả quyết định đặt máy ảnh xuống và tập trung vào những cuộc trò chuyện với bạn bè
  • Trong thời đại smartphone, triết lý nhiếp ảnh của tác giả có thể trông có vẻ lỗi thời

Chụp ảnh ở quê hương của tác giả

  • Tác giả đã trò chuyện với một nhiếp ảnh gia tại một cuộc triển lãm hồi cố ở Greensboro, North Carolina
  • Nhiếp ảnh gia chỉ ra rằng trong số các bức ảnh được trưng bày chỉ có một bức mang tên "Chapel Hill"
  • Tác giả giải thích lý do không chụp ảnh ở Chapel Hill là vì "không thể làm hai việc cùng một lúc"

Chụp ảnh và việc bỏ lỡ khoảnh khắc

  • Tác giả không mang theo máy ảnh khi ở Chapel Hill
  • Đôi khi tác giả cũng tiếc vì không có máy ảnh trong những khoảnh khắc đặc biệt
  • Tác giả cho rằng thay vì lưu lại khoảnh khắc bằng ảnh, điều quan trọng là ngạc nhiên trước vẻ đẹp của chính khoảnh khắc ấy

Sự ra đời của con trai và việc chụp ảnh

  • Khi con trai chào đời vào năm 1972, tác giả có mặt ở bệnh viện để chụp ảnh
  • Tác giả cố ghi lại khoảnh khắc sinh nở bằng ảnh, nhưng cảm thấy mình đã bỏ lỡ khoảnh khắc đó
  • Tác giả nhận ra rằng trong lúc chụp ảnh, mình đã không thực sự nhận thức đầy đủ nỗi đau của vợ

Giữ khoảng cách với máy ảnh

  • Sau khi con trai chào đời, tác giả quyết định đặt máy ảnh xuống và tập trung vào những cuộc trò chuyện với bạn bè
  • Tác giả bắt đầu nghĩ rằng việc mang theo máy ảnh đồng nghĩa với việc bỏ lỡ khoảnh khắc

Triết lý nhiếp ảnh trong thời đại smartphone

  • Trong thời đại smartphone, triết lý nhiếp ảnh của tác giả có thể trông có vẻ lỗi thời
  • Vô số bức ảnh được lưu trong smartphone dường như phản bác triết lý nhiếp ảnh của tác giả
  • Tác giả cho rằng việc ảnh chụp đóng băng khoảnh khắc có thể làm méo mó ký ức

1 bình luận

 
GN⁺ 2025-05-06
Ý kiến trên Hacker News
  • Cần có sự cân bằng. Gần đây tôi gặp những người quay phim chụp ảnh mọi thứ. Vì những lý do OP nêu ra, tôi thấy điều đó thật vô lý

    • Đây không phải chuyện mới. Nó bắt đầu cùng với sự trỗi dậy của smartphone. Vì vậy tôi quyết định không lãng phí thời gian
    • 10 năm sau, tôi hối hận vì gần như không để lại tấm ảnh nào. Đặc biệt là không có ảnh "đẹp" của những khoảnh khắc quan trọng
    • Tìm sự cân bằng không khó. Không cần ghi lại mọi thứ. Một tấm ảnh nhóm vào cuối sự kiện là đủ
    • Từ giờ tôi sẽ thử làm như vậy. 10 năm nữa tôi sẽ báo cáo lại
  • Tôi đồng cảm với chuyện "mải nghịch máy ảnh mà bỏ lỡ khoảnh khắc". Việc nhìn ra cả một biển màn hình LCD ở concert cũng rất gợi suy nghĩ

    • Nhưng tôi muốn đưa ra một góc nhìn khác. Tôi đến sở thú hằng ngày, và trong vài tháng đầu tôi đi mà không mang máy ảnh
    • Khi bắt đầu chụp ảnh lại, tôi cảm thấy gắn kết hơn với các loài động vật. Nó trở thành một bài tập mang tính triết học về sự kiên nhẫn và tập trung vào khoảnh khắc
    • Điều này hoàn toàn trái ngược với bài blog đó
  • Câu hỏi là ảnh chụp lúc sinh con có đáng giá không. Chỉ có một tấm chụp đẹp

    • Có thể phải chụp nhiều tấm để có được một tấm đẹp. Đôi khi tôi chụp liên tiếp 60 tấm ở chế độ burst
    • Điều quan trọng là tận hưởng khoảnh khắc mà không quá bận tâm đến kết quả
    • Những bức ảnh tôi yêu thích lại được đứa trẻ nhìn theo cách khác. Bức ảnh khiến con ấn tượng nhất là cảnh mẹ nhìn mình
  • Những người nói về việc "sống trong khoảnh khắc" nhiều khi lại không thực sự sống trong khoảnh khắc. Họ chỉ trích người khác chụp ảnh nhưng bản thân cũng muốn làm vậy

    • Tôi có một người bạn từng tức giận vì có người quay concert bằng iPad
    • Cứ sống cuộc sống của mình thôi. Muốn chụp thì chụp, muốn đăng Instagram thì đăng
  • Khi còn là thiếu niên, tôi từng nói rằng "nhìn bằng mắt thật tốt hơn nhìn qua viewfinder của máy ảnh"

    • 30 năm sau, tôi nhận ra mình đã sai đến mức nào. Tôi đã đánh mất rất nhiều ký ức
  • Vài năm trước, tôi có một chuyến đi lớn với vợ. Chúng tôi chụp hàng chục nghìn tấm ảnh, và giờ đang dùng chúng làm hình nền Apple TV

    • Mỗi khi một bức ảnh mới hiện ra, nó lại khơi dậy ký ức và niềm vui
    • Cảm giác như chuyến đi vẫn đang trả cổ tức. Tôi không dán mắt vào máy ảnh, nhưng vẫn nghiêng về phía ghi lại nhiều hơn
  • Tôi từng muốn đến Hàn Quốc. Tôi quá phấn khích. Tôi bắt đầu khám phá nhưng lại để quên điện thoại ở khách sạn

    • Tôi đi bộ quanh Seoul suốt 12 tiếng và trải nghiệm rất nhiều thứ. Không có ảnh nào, nhưng tôi vẫn nhớ mọi thứ rất rõ
    • Tôi thấy nhẹ nhõm vì không phải ghi lại tất cả. Tôi có thể cảm nhận khoảnh khắc tốt hơn
    • GPS đôi khi sẽ hữu ích, nhưng vì không có nó nên tôi phải hỏi đường và khám phá ra những lối đi mới
    • Giờ tôi cố ý đi du lịch mà không mang điện thoại. Tôi cảm thấy tự do và tách khỏi kết nối hơn
  • Bạn có thể chụp ảnh để sau này nhìn lại với tư cách một con người khác, và thấy được những chi tiết mà ban đầu mình không nhận ra

    • Khi lần đầu đến Chicago vào năm 2006, tôi đã chụp rất nhiều ảnh
    • Khi trở thành cư dân Chicago vào năm 2017, những bức ảnh đó mang ý nghĩa mới. Tôi hiểu rõ các chi tiết hơn
  • Càng lớn tuổi, tôi càng nhận ra ký ức biến mất dần. Tôi nghĩ giá như mình đã chụp nhiều ảnh hơn

    • Ảnh của những khoảnh khắc quý giá giúp khơi lại những ký ức đã mất
  • Tôi đã chụp ảnh suốt nhiều thập kỷ. Mọi thứ không cần phải cực đoan như bây giờ

    • Với lẽ thường và kỷ luật, ta có thể dễ dàng tìm được sự cân bằng giữa chụp ảnh và "hiện diện trong khoảnh khắc"
    • Không cần hàng chục tấm để ghi lại một trải nghiệm. Chỉ vài tấm là đủ