4 điểm bởi GN⁺ 2023-08-26 | 1 bình luận | Chia sẻ qua WhatsApp
  • Nhà tâm lý học Nhật Bản Higashiyama Atsuki đã nghiên cứu hiện tượng khoảng cách và kích thước thay đổi khi nhìn vật thể lộn ngược qua giữa hai chân, và nhờ đó nhận Ig Nobel Prize năm 2016
  • Điểm cốt lõi là hiệu ứng này không thể được giải thích chỉ bằng thông tin thị giác đi vào võng mạc, mà còn gắn với thông tin cơ thể phát sinh khi cúi gập người hoặc nằm xuống
  • Trong thí nghiệm với hơn 200 sinh viên, nếu chỉ dùng kính lăng kính để đảo ngược cảnh nhìn thì kết quả gần giống tầm nhìn thông thường, nhưng khi thực sự nhìn qua giữa hai chân thì vật thể lớn ở xa trông nhỏ hơn và việc phán đoán khoảng cách trở nên khó khăn
  • Ảo giác ngang-dọc cũng có thể yếu đi khi nằm nghiêng, từ đó dẫn tới vấn đề rằng trong tâm lý học, không chỉ các hành vi có ý thức như thị giác và thính giác mà cả tư thế cơ thể cũng phải được xem là bằng chứng
  • Sau khi nhận giải, ông nhận được nhiều lời mời diễn thuyết từ các hội học thuật khác như y học và kinh tế học, đồng thời được truyền thông chú ý hơn; đến nay ông vẫn nghiên cứu mối quan hệ giữa thị giác và cảm giác cơ thể thông qua thu thập dữ liệu và lặp lại thí nghiệm

Khởi đầu nghiên cứu và việc nhận Ig Nobel Prize

  • Năm 2016, Higashiyama Atsuki nhận được một bức thư tiếng Anh cho biết nghiên cứu về hiệu ứng nhìn ngược qua giữa hai chân mà ông công bố 10 năm trước đã được đề cử cho Ig Nobel Prize
  • Ban đầu ông tưởng đó là trò đùa nên bỏ qua, nhưng sau khi nhận thư tiếng Nhật, ông mới xác nhận đây là đề cử có thật
  • Lễ trao giải được tổ chức trong giờ giải lao của một buổi opera tại Sanders Theatre của Harvard University
  • Vật phẩm ông nhận được là một chiếc đồng hồ lớn có gắn kim dành cho giây nhuận, chỉ giây thứ 61
  • Tiền thưởng là 10 nghìn tỷ đô la Zimbabwe theo mệnh giá vào thời điểm đồng tiền này đã bị bãi bỏ, giá trị thực tế chỉ vào khoảng 170 yên
  • Higashiyama nhớ lại rằng bầu không khí của sự kiện đúng chất Ig Nobel Prize, rất hài hước

“Nhìn qua giữa hai chân” làm thay đổi tri giác như thế nào

  • Nhìn qua giữa hai chân là tư thế cúi gập lưng và nhìn ngược khung cảnh xung quanh qua khoảng giữa hai chân của chính mình
  • Khi nhìn theo cách này, khoảng cách và màu sắc được cảm nhận khác với bình thường
    • Phong cảnh trông xa hơn
    • Thân, cành và lá cây trông nhỏ hơn
    • Khoảng cách giữa các vật thể cũng như bị thu hẹp lại
    • Hình dạng và màu sắc đôi khi có thể được cảm nhận rõ nét hơn so với khi nhìn thông thường
  • Higashiyama diễn giải hiện tượng này không phải là vấn đề riêng của thị giác mà là ảnh hưởng của cơ thể
  • Trong nghiên cứu, ông phân biệt đối tượng nhìn thấy là thông tin thị giác, còn hiện tượng phát sinh từ sự thay đổi vị trí cơ thể là thông tin cơ thể
  • Hiệu ứng between-legs được tổng kết là một hiện tượng chịu ảnh hưởng mạnh của thông tin cơ thể

Ảnh hưởng của cơ thể thể hiện qua ảo giác ngang-dọc

  • Từ đầu tuổi 30, Higashiyama đã nghiên cứu ảo giác ngang-dọc để xem xét mối quan hệ giữa thông tin thị giác và thông tin cơ thể
  • Ảo giác ngang-dọc là hiện tượng khi vẽ một đường ngang và một đường dọc có cùng độ dài thì đường dọc trông dài hơn
    • Ví dụ, một tòa nhà có bề ngang phía trước và chiều cao đều là 10 mét trên thực tế có thể trông như cao 14 mét
  • Hiện tượng này từ lâu chủ yếu được trình bày trong sách giáo khoa như một ví dụ cho việc thông tin thị giác gây ra ảo giác
  • Higashiyama cho rằng thông tin cơ thể cũng có thể là nguyên nhân, nên cho sinh viên quan sát tòa nhà rồi hỏi nó trông như thế nào
  • Khi đứng xem bình thường, đúng như mô tả trong sách giáo khoa, chiều dọc trông dài hơn thực tế
  • Khi nằm nghiêng để nhìn, một số sinh viên trả lời rằng chiều dọc và chiều ngang trông bằng nhau
  • Kết quả này cho thấy sự thay đổi tư thế cơ thể có thể làm thay đổi tri giác thị giác

Thí nghiệm với hơn 200 sinh viên và kính lăng kính

  • Ở Nhật Bản từ lâu đã có văn hóa ngắm phong cảnh lộn ngược qua giữa hai chân ở những nơi như Amanohashidate, và cả trong lẫn ngoài Nhật Bản cũng đã có những nhắc tới và bài báo liên quan
  • Higashiyama cho rằng các nghiên cứu trước đây chưa có đủ dữ liệu khách quan và bằng chứng
  • Ông đã tiến hành thí nghiệm với hơn 200 người, bao gồm sinh viên của Ritsumeikan University
  • Cấu trúc thí nghiệm là cho quan sát cùng một cảnh theo bốn cách
    • Đứng và nhìn bình thường
    • Đứng và đeo kính lăng kính để nhìn cảnh bị đảo ngược
    • Nhìn qua giữa hai chân mà không đeo kính lăng kính
    • Vừa nhìn qua giữa hai chân vừa đeo kính lăng kính
  • Mỗi giai đoạn có ít nhất 50 sinh viên tham gia, sau đó họ được phỏng vấn về cảnh đã trông như thế nào
  • Kính lăng kính là thiết bị cốt lõi để tách riêng thông tin thị giác và thông tin cơ thể
    • Trường hợp chỉ dùng kính để nhìn cảnh lộn ngược cho kết quả gần giống tầm nhìn bình thường
    • Trường hợp thực sự nhìn qua giữa hai chân thì vật thể lớn ở xa trông nhỏ hơn và việc phán đoán khoảng cách trở nên khó khăn
  • Kết quả này củng cố rằng trong hiệu ứng between-legs, thông tin cơ thể là yếu tố lớn hơn thông tin thị giác

Vấn đề về tâm lý học dựa trên bằng chứng

  • Higashiyama lo ngại rằng tâm lý học ngày nay đang thiên lệch về các hành vi có ý thức như nhìn và nghe
  • Ông cho rằng cách một số nhà tâm lý học đưa ra kết luận về kiểu tính cách dựa trên các bảng hỏi thiếu căn cứ rất khó phân biệt với bói toán
  • Theo ông, thông tin cơ thể cũng phải được xem trọng như thị giác và thính giác, và mọi kết luận cần phải dựa trên bằng chứng
  • Ông nhấn mạnh rằng tâm lý học là lĩnh vực có thể làm thay đổi cuộc sống của con người, nên nhà nghiên cứu phải nhận thức được sức ảnh hưởng đó

Sau khi nhận giải và nghiên cứu hiện tại

  • Higashiyama từng nghĩ nghiên cứu của mình khá tẻ nhạt và hiếm khi được khen ngợi, nên đã do dự trước việc nhận Ig Nobel Prize
  • Ông chấp nhận giải thưởng vì muốn cho thế hệ nhà nghiên cứu và sinh viên tiếp theo biết rằng đã có ai đó chú ý tới nghiên cứu này
  • Sau khi nhận giải, việc nhìn qua giữa hai chân trở thành chủ đề được bàn tán trong hội cựu sinh viên Ritsumeikan University, và số lời mời diễn thuyết từ các hội học thuật ở những lĩnh vực khác như y học và kinh tế học cũng tăng lên
  • Sự quan tâm của truyền thông cũng tăng, giúp ông có nhiều cơ hội nói về các chi tiết của công trình mà mình đã theo đuổi từ lâu
  • Khi nghiên cứu, ông coi trọng việc tìm kiếm bằng chứng và không hoàn toàn chìm đắm vào chỉ một chủ đề duy nhất
    • Ông tiến hành nhiều dự án cùng lúc
    • Khi bị kẹt ở một nghiên cứu, ông chuyển sự chú ý sang nghiên cứu khác
    • Ông cho rằng cách này có thể khiến mỗi dự án mất nhiều thời gian hơn để hoàn thành, nhưng mang lại cảm giác thỏa mãn lớn hơn
  • Hiện nay ông đang nghiên cứu tri giác về hướng của cánh tay và cơ thể và hiệu ứng thích nghi với hướng đó
    • Khi người tham gia mở mắt, giơ cánh tay duỗi thẳng ra phía trước lên trên rồi giữ một lúc, sau đó đưa về ngang, họ có thể thực hiện động tác này một cách dễ dàng
    • Nếu làm cùng động tác đó khi nhắm mắt, cánh tay không quay lại đúng vị trí ngang mà vẫn ở hơi chếch lên trên
    • Kết quả này cho thấy thị giác bù trừ cho sự thích nghi của cơ thể
  • Mối quan tâm nghiên cứu cả đời của Higashiyama là mối quan hệ giữa thị giác và cơ thể, và cho đến nay ông vẫn tiếp tục thu thập dữ liệu và lặp lại các thí nghiệm

1 bình luận

 
GN⁺ 2023-08-26
Ý kiến trên Hacker News
  • Vài ngày trước, khi đọc cuốn sách rất hay Thinking with demons về lịch sử quan niệm phù thủy ở châu Âu, tôi chú ý đến đoạn nói về bức tranh ba phù thủy thế kỷ 16 của Hans Baldung Grien.
    Yếu tố xác nhận về mặt biểu tượng học rằng toàn bộ cảnh này là phù thủy chính là tư thế một phù thủy khuỵu một gối và quay đầu nhìn thế giới qua giữa hai chân của mình.
    Theo một câu tục ngữ Đức thời đó, nếu làm tư thế như vậy thì sẽ nhìn thấy ác quỷ, nên có vẻ các bức tranh Cám dỗ Thánh Anthony của Hieronymus Bosch và Jacques Callot cũng có mô-típ tương tự.
    Vì vậy, nội dung bài viết nói rằng ở một số vùng của Nhật Bản cũng có dân gian tin rằng “nếu nhìn ngược qua giữa hai chân thì có thể thấy ma, cõi linh, ác quỷ, tương lai” khiến tôi đặc biệt thấy thú vị.

  • Có vẻ giáo sư Higashiyama đang nghiên cứu tri giác hơn là tâm lý học theo cách công chúng thường hiểu.
    Ông dường như cũng hoài nghi với những thứ thường được xem là nghiên cứu tâm lý học, và tôi đồng cảm với sự hoài nghi đó.
    Trong đoạn trích, ông cũng nói nhiều nghiên cứu coi trọng các hành vi rõ ràng, có ý thức như nhìn và nghe, nhưng một số nhà tâm lý học lại kết luận các kiểu tính cách bằng những bảng khảo sát thiếu cơ sở, điều này khó phân biệt với bói toán.
    Higashiyama cho rằng thông tin cơ thể cũng cần được xem trọng như thị giác và thính giác, và các nhà nghiên cứu phải nhận thức rằng tâm lý học có nguy cơ làm thay đổi đời sống con người.

    • Bài Perception trên Wikipedia nằm trong loạt bài về tâm lý học: https://en.wikipedia.org/wiki/Perception
    • Hoài nghi là tốt, nhưng có vẻ khó diễn đạt theo kiểu vừa khen một trích dẫn của người đoạt Ig Nobel vì nó khớp với ý nghĩ mình vốn đã tin, vừa vứt bỏ toàn bộ tâm lý học tính cách.
  • Tôi cho rằng câu đầu trong bài, nói rằng “hiện tượng khi vẽ một đường ngang và một đường dọc có cùng độ dài thì đường dọc trông dài hơn”, là sai rõ ràng.
    Ngay cả khi xoay hình minh họa trong bài 90 độ để đường đỏ thành ngang và đường đen thành dọc, đường đỏ vẫn trông dài hơn, dĩ nhiên hiệu ứng có yếu đi một chút.
    Thực ra là vì có thứ gì đó chồng lên giữa đường đen, làm giảm ấn tượng về độ dài của đường đen, còn đường đỏ thì không bị ngắt quãng.
    Nói cách khác, hình ảnh đó hoặc đang cho thấy một ảo giác khác, hoặc ý gần đúng hơn là trong thực tế đường dọc có khả năng không bị ngắt quãng như đường đỏ cao hơn, còn đường ngang dễ bị các yếu tố khác ảnh hưởng đến độ dài biểu kiến hơn, chứ không phải đường dọc lúc nào cũng trông dài hơn.

    • Nếu khi xoay hình mà vẫn giữ đường đen đi qua giữa và không nằm ở trung tâm, thì tôi không hiểu điều đó phản chứng câu đầu tiên như thế nào.
      “Is the Horizontal-Vertical Illusion Mainly a By-Product of Petter’s Rule?” - https://www.mdpi.com/2073-8994/12/1/6
    • Nếu thí nghiệm với tòa nhà hình vuông 10 m là thật, thì thí nghiệm đó không nên có vấn đề này.
    • Theo tôi hiểu, xoay hình ảnh và cúi người để đầu lộn ngược không giống nhau.
      Nếu hiệu ứng như vậy thực sự tồn tại thì điểm tranh luận sẽ hoàn toàn là yếu tố sinh học.
  • Tôi từng nghe nói có thể dùng cách này để cho thấy việc Mặt Trăng gần đường chân trời trông lớn hơn là một ảo giác.
    Người ta nói rằng nếu nhìn Mặt Trăng qua giữa hai chân thì nó sẽ trông nhỏ hơn nhiều.
    Tôi cũng từng nghe nói nếu nằm ngửa và nhìn Mặt Trăng gần như ngay trên đầu thì nó sẽ trông lớn hơn, nhưng khi tự thử thì tôi không thấy hiệu ứng đáng kể nào.

  • Giải Ig Nobel lúc nào cũng có hướng đi kỳ quặc, nhưng tôi thích việc nó tập trung vào kiểu nghiên cứu khoa học cơ bản như thế này.
    Hiểu sâu hơn những điều đơn giản đôi khi tạo ra khác biệt lớn.

  • Sẽ thú vị nếu lặp lại nghiên cứu này với các center trong bóng bầu dục Mỹ.
    Họ dành khá nhiều thời gian trong trận đấu để nhìn ra sau qua giữa hai chân, và đặc biệt khi quarterback ở vị trí shotgun, họ cũng cần phán đoán khoảng cách chính xác để snap bóng đúng.

    • Việc center nhìn qua giữa hai chân có vẻ chỉ đúng với long snapper, người snap bóng cho punter hoặc placekicker.
      Thông thường, ngay cả trong tình huống shotgun, center vẫn nhìn về phía trước.
  • Nghiên cứu này có vẻ quan trọng hơn ấn tượng mà giải thưởng đem lại.
    Nó cho thấy cơ thể vật lý quan trọng không kém trạng thái bên trong của tâm trí trong cách ta cảm nhận bản thân và thế giới xung quanh.
    Tôi cũng thích những hoài nghi của Higashiyama về tâm lý học hiện nay. Nội dung là nhiều nghiên cứu coi trọng các hành vi có ý thức như nhìn và nghe, còn một số nhà tâm lý học thì phân loại tính cách bằng các bảng khảo sát không có cơ sở, điều khó phân biệt với bói toán.

    • Một số giải Ig Nobel gần như mang tính châm biếm, nhưng khá nhiều giải được trao cho các nghiên cứu trông có vẻ lố bịch mà thực ra chứa đựng những phát hiện có giá trị.
      Bất chấp bầu không khí đùa cợt, rõ ràng vẫn có nỗ lực dành sự chú ý cho những điều đáng được chú ý.
  • Tôi nhớ trong phim tài liệu National Parks của Ken Burns có nói John Muir thường cúi người nhìn sự vật qua giữa hai chân để thấy cảm giác thế giới vươn lên phía trên.
    Thật thú vị khi có nghiên cứu cho thấy hành động như vậy thực sự có hiệu ứng.

  • Gần đây tôi biết đến phục hồi tư thế, và có vẻ răng cùng cơ gấp hông được kết nối với hệ tiền đình.
    Vì vậy dù đã thử tập luyện, chiropractic, yoga v.v., hông vẫn có thể không thả lỏng và đau lưng vẫn tiếp diễn.
    Trong phần trình diễn, họ nói răng hàm và răng nanh phải tiếp xúc với nhau; nếu không, hệ tiền đình sẽ ở trạng thái bị nghiêng.
    Khi đặt một miếng nhựa vào giữa, cơ gấp hông thả lỏng, độ linh hoạt của hông trở lại, và cơn đau lưng biến mất. Tôi đã tự thử và thấy có tác dụng.

    • Cách diễn đạt hơi khó hiểu.
      Tôi muốn biết ý là nếu răng không chạm nhau thì cơ gấp hông sẽ thả lỏng, hay là miếng nhựa khiến răng hàm và răng nanh chạm nhau nên cơ gấp hông thả lỏng.
  • Nếu đầu ở tư thế lộn ngược, tôi tự hỏi liệu do huyết áp tăng mà cơ thể mi của mắt khó điều tiết thủy tinh thể một cách tự do hơn không.
    Vì vậy hiệu ứng được mô tả trong bài nghe giống như do thiếu sức cơ khi điều tiết thấu kính, hoặc do sức cơ đã thích nghi với điều kiện áp suất thấp.
    Tôi tò mò liệu khả năng này đã từng được kiểm chứng chưa.