Thành thật mà nói, nhìn vào frontend của các dịch vụ LLM thì chậm đến mức khiến người ta nghĩ “sao lại làm kiểu này vậy”, lại còn thiếu tính năng và tương tác bất tiện, nên đọc những bài như thế này tôi chỉ thấy buồn cười thôi.
Thành thật mà nói, trừ khi họ đi xa đến mức dùng chính framework của mình như WinUI để triển khai lại toàn bộ shell người dùng, chứ ngoài ra thì tôi cũng không kỳ vọng lắm.
Việc phát triển bằng React tự thân nó chẳng phải là nhằm mục tiêu làm cho nhanh, làm tạm rồi phát hành hơn là đặt chất lượng lên trên sao?
Điện thoại thì vì không có lựa chọn thay thế nên mới không dùng được thôi. Hồi LG còn làm điện thoại tốt thì cũng có rất nhiều người dùng. Chẳng qua họ tự làm tự chịu rồi sụp đổ thôi.
Với giới nhân viên văn phòng chiếm đa số, tiêu chí quan trọng nhất khi chọn nơi ở là thời gian đi làm, nên ngoài Seoul đương nhiên không thể là lựa chọn. Ngay cả việc chính phủ cố gắng chuyển các cơ quan công và doanh nghiệp ra ngoài cũng bị rất nhiều người phản đối, nên trước hết phải chỉ ra điều đó chứ.
Còn với mô hình thì việc chạy cục bộ đã là bất khả thi đối với người bình thường, các lựa chọn còn lại thì cũng chỉ ở mức cùng một mô hình nhưng thêm bớt prompt một chút, cũng chẳng rẻ hơn bao nhiêu, lại còn không marketing cho ra hồn. Sản phẩm có tốt đến đâu mà người ta không biết thì đương nhiên cũng không bán được.
Cảm giác đúng kiểu đang xem mấy clip ngắn chỉ câu tương tác, gắn mác “đặc trưng người Hàn” mà chẳng suy nghĩ gì cả.
Nếu đến mức có thể nhìn lén qua vai mà thấy được điều đó, thì có lẽ nên lo hơn về việc chính các ngón tay đang gõ cũng bị nhìn thấy...
Ở khoảng cách như vậy thì thậm chí còn có thể ghi âm âm thanh để đếm xem có bao nhiêu ký tự nữa.
Nếu an ninh là mối lo lớn và quan trọng đến thế, thì nên dùng khóa bảo mật vật lý chứ.
Trò đùa mới là rào cản cực lớn. Nếu tạo được AI có khiếu hài hước thì đó sẽ là một cuộc cách mạng. Chỉ cần nhìn việc bảo nó đùa thử bây giờ mà chán kinh khủng là biết.
Về chuyện nâng cao năng suất, rõ ràng là có hiệu quả, nhưng hệ thống càng phức tạp thì việc tiếp tục chồng chất mọi thứ lên mà không hiểu về thiết kế nền tảng hay clean code không hề dễ dàng; đó là một sự thật cơ bản mà ai cũng biết, ngay cả khi không cần bàn đến tinh thần thủ công.
Những phản hồi nảy sinh từ các trường hợp sử dụng thực tế như xung đột giữa các công cụ, hoạt động bất thường trong một số môi trường cụ thể, hay các tính năng QoL đơn giản đều lặp lại ở từng dự án,
Và nếu các dự án không chia sẻ những phần đó với nhau thì cùng một chức năng sẽ phải được rất nhiều người phát triển đi phát triển lại nhiều lần bằng rất nhiều ngôn ngữ khác nhau.
Ngay cả xdg-desktop-portal cũng bị phân mảnh theo từng môi trường, nên cùng một chức năng lại được phát triển bằng các cách khác nhau với mức độ tiến triển khác nhau.. Chỉ cần nhìn vào trạng thái phát triển là có thể hiểu ngay vì sao mọi thứ lại chậm như vậy.
Theo trải nghiệm của tôi khi dùng Wayland và lần theo hệ thống issue cùng PR,
đó là một giao thức đơn giản nhưng không có triển khai tiêu chuẩn, nên mỗi nơi phát triển theo một kiểu khác nhau khiến tiến độ chậm,
và vì các giao thức cho tài nguyên dùng chung lại được tách ra để phát triển qua xdg-desktop-portal, nên phải trải qua thêm quá trình trao đổi và ra quyết định, thành ra còn chậm hơn nữa.
Dù phần lớn các tính năng hữu ích và vốn có ở những môi trường desktop khác đã được triển khai, tôi vẫn quá thường xuyên thấy chúng chỉ dừng ở trạng thái PR trong nhiều tháng, thậm chí nhiều năm.
Thành thật mà nói, tôi không thể hiểu được việc chê bai một ngôn ngữ một cách vô thức như vậy... Việc dùng ngôn ngữ nào có thể có liên quan đến độ an toàn bộ nhớ, nhưng đó không phải là điều tất yếu.
Có vẻ đây chỉ là kiểu chê bai vô não thôi. Với xu hướng hiện tại, Wayland có lẽ trong vài năm tới sẽ đủ tốt, mà giả sử cứ tiếp tục kéo X11 theo thì ai sẽ đi bảo trì nó đây? Vì lớp legacy đã chồng chất quá nhiều nên cần thay thế dần dần. Cũng khó để có thứ khác xuất hiện nữa. Từng có nhiều đối thủ cạnh tranh của Wayland như Mir, nhưng rồi đều chết cả. Nếu ghét DE dựa trên Wayland/X11 thì cứ dùng enlightenment đi. Tôi cũng chẳng muốn, và cũng sẽ không nói kiểu “không biết thì tự tìm đi”, nhưng cứ lôi một hai lỗi đã được giải quyết từ lâu của desktop Linux ra để chế giễu thì cũng phát chán. Còn vấn đề quay màn hình thì đừng dùng OBS mà dùng screen recorder tăng tốc bằng GPU, trên Flathub có đầy lựa chọn thay thế mà...
Khi người dùng đăng nhập qua terminal thì mật khẩu không được hiển thị, và ngay cả với ssh truy cập từ xa thì mật khẩu cũng không bị lộ. Từ sudo, su, passwd, ssh cho đến đăng nhập terminal, chưa từng có cái nào hiển thị mật khẩu. Chỉ riêng màn hình đăng nhập GUI là được hiển thị theo cách khác. Ngược lại, thay đổi lần này lại càng phá vỡ tính nhất quán hơn nữa.
> Việc Mỹ hạn chế xuất khẩu GPU sang Trung Quốc một cách nghịch lý đã khiến các công ty Trung Quốc tập trung vào kiến trúc nhẹ hơn, và cấu trúc đó quay trở lại với lợi thế cạnh tranh về giá trong kỷ nguyên agent.
Người Hàn Quốc nhìn chung trong toàn xã hội không mấy dùng các phương án thay thế có hiệu năng/giá thành tốt.
Chỉ nhìn vào điện thoại thôi cũng thấy, ngoài iPhone và Galaxy ra thì gần như không có lựa chọn nào khác.
Trong việc mua nhà để ở, ngoài Seoul hay căn hộ villa thì cũng không được xem là một lựa chọn.
Ngay cả trong việc chọn model, ngoài các frontier như GPT, Claude, Gemini thì cũng không nằm trong danh sách lựa chọn.
Tôi nghĩ cái hộp đen đó cứ chồng chất lên, đến mức ngay cả AI cũng không thể xử lý cho ra hồn. Có vẻ mọi người đang quá say sưa với sự tiện lợi. Tôi nghĩ rồi một ngày nào đó sẽ xảy ra một sự cố lớn.
Thành thật mà nói, nhìn vào frontend của các dịch vụ LLM thì chậm đến mức khiến người ta nghĩ “sao lại làm kiểu này vậy”, lại còn thiếu tính năng và tương tác bất tiện, nên đọc những bài như thế này tôi chỉ thấy buồn cười thôi.
Thành thật mà nói, trừ khi họ đi xa đến mức dùng chính framework của mình như WinUI để triển khai lại toàn bộ shell người dùng, chứ ngoài ra thì tôi cũng không kỳ vọng lắm.
Việc phát triển bằng React tự thân nó chẳng phải là nhằm mục tiêu làm cho nhanh, làm tạm rồi phát hành hơn là đặt chất lượng lên trên sao?
Điện thoại thì vì không có lựa chọn thay thế nên mới không dùng được thôi. Hồi LG còn làm điện thoại tốt thì cũng có rất nhiều người dùng. Chẳng qua họ tự làm tự chịu rồi sụp đổ thôi.
Với giới nhân viên văn phòng chiếm đa số, tiêu chí quan trọng nhất khi chọn nơi ở là thời gian đi làm, nên ngoài Seoul đương nhiên không thể là lựa chọn. Ngay cả việc chính phủ cố gắng chuyển các cơ quan công và doanh nghiệp ra ngoài cũng bị rất nhiều người phản đối, nên trước hết phải chỉ ra điều đó chứ.
Còn với mô hình thì việc chạy cục bộ đã là bất khả thi đối với người bình thường, các lựa chọn còn lại thì cũng chỉ ở mức cùng một mô hình nhưng thêm bớt prompt một chút, cũng chẳng rẻ hơn bao nhiêu, lại còn không marketing cho ra hồn. Sản phẩm có tốt đến đâu mà người ta không biết thì đương nhiên cũng không bán được.
Cảm giác đúng kiểu đang xem mấy clip ngắn chỉ câu tương tác, gắn mác “đặc trưng người Hàn” mà chẳng suy nghĩ gì cả.
Nếu đến mức có thể nhìn lén qua vai mà thấy được điều đó, thì có lẽ nên lo hơn về việc chính các ngón tay đang gõ cũng bị nhìn thấy...
Ở khoảng cách như vậy thì thậm chí còn có thể ghi âm âm thanh để đếm xem có bao nhiêu ký tự nữa.
Nếu an ninh là mối lo lớn và quan trọng đến thế, thì nên dùng khóa bảo mật vật lý chứ.
Tôi phản đối điều này.
Đúng là một tin tuyệt vời.
Trò đùa mới là rào cản cực lớn. Nếu tạo được AI có khiếu hài hước thì đó sẽ là một cuộc cách mạng. Chỉ cần nhìn việc bảo nó đùa thử bây giờ mà chán kinh khủng là biết.
Về chuyện nâng cao năng suất, rõ ràng là có hiệu quả, nhưng hệ thống càng phức tạp thì việc tiếp tục chồng chất mọi thứ lên mà không hiểu về thiết kế nền tảng hay clean code không hề dễ dàng; đó là một sự thật cơ bản mà ai cũng biết, ngay cả khi không cần bàn đến tinh thần thủ công.
Những phản hồi nảy sinh từ các trường hợp sử dụng thực tế như xung đột giữa các công cụ, hoạt động bất thường trong một số môi trường cụ thể, hay các tính năng QoL đơn giản đều lặp lại ở từng dự án,
Và nếu các dự án không chia sẻ những phần đó với nhau thì cùng một chức năng sẽ phải được rất nhiều người phát triển đi phát triển lại nhiều lần bằng rất nhiều ngôn ngữ khác nhau.
Ngay cả
xdg-desktop-portalcũng bị phân mảnh theo từng môi trường, nên cùng một chức năng lại được phát triển bằng các cách khác nhau với mức độ tiến triển khác nhau.. Chỉ cần nhìn vào trạng thái phát triển là có thể hiểu ngay vì sao mọi thứ lại chậm như vậy.Theo trải nghiệm của tôi khi dùng Wayland và lần theo hệ thống issue cùng PR,
đó là một giao thức đơn giản nhưng không có triển khai tiêu chuẩn, nên mỗi nơi phát triển theo một kiểu khác nhau khiến tiến độ chậm,
và vì các giao thức cho tài nguyên dùng chung lại được tách ra để phát triển qua
xdg-desktop-portal, nên phải trải qua thêm quá trình trao đổi và ra quyết định, thành ra còn chậm hơn nữa.Dù phần lớn các tính năng hữu ích và vốn có ở những môi trường desktop khác đã được triển khai, tôi vẫn quá thường xuyên thấy chúng chỉ dừng ở trạng thái PR trong nhiều tháng, thậm chí nhiều năm.
Dù sao thì cũng chỉ là giao thức, nên kể cả có tạo thêm tính năng mới thì chỉ cần định nghĩa nó trong giao thức hiện có là được mà
Thành thật mà nói, tôi không thể hiểu được việc chê bai một ngôn ngữ một cách vô thức như vậy... Việc dùng ngôn ngữ nào có thể có liên quan đến độ an toàn bộ nhớ, nhưng đó không phải là điều tất yếu.
Có vẻ đây chỉ là kiểu chê bai vô não thôi. Với xu hướng hiện tại, Wayland có lẽ trong vài năm tới sẽ đủ tốt, mà giả sử cứ tiếp tục kéo X11 theo thì ai sẽ đi bảo trì nó đây? Vì lớp legacy đã chồng chất quá nhiều nên cần thay thế dần dần. Cũng khó để có thứ khác xuất hiện nữa. Từng có nhiều đối thủ cạnh tranh của Wayland như Mir, nhưng rồi đều chết cả. Nếu ghét DE dựa trên Wayland/X11 thì cứ dùng enlightenment đi. Tôi cũng chẳng muốn, và cũng sẽ không nói kiểu “không biết thì tự tìm đi”, nhưng cứ lôi một hai lỗi đã được giải quyết từ lâu của desktop Linux ra để chế giễu thì cũng phát chán. Còn vấn đề quay màn hình thì đừng dùng OBS mà dùng screen recorder tăng tốc bằng GPU, trên Flathub có đầy lựa chọn thay thế mà...
Khi người dùng đăng nhập qua terminal thì mật khẩu không được hiển thị, và ngay cả với ssh truy cập từ xa thì mật khẩu cũng không bị lộ. Từ sudo, su, passwd, ssh cho đến đăng nhập terminal, chưa từng có cái nào hiển thị mật khẩu. Chỉ riêng màn hình đăng nhập GUI là được hiển thị theo cách khác. Ngược lại, thay đổi lần này lại càng phá vỡ tính nhất quán hơn nữa.
> Việc Mỹ hạn chế xuất khẩu GPU sang Trung Quốc một cách nghịch lý đã khiến các công ty Trung Quốc tập trung vào kiến trúc nhẹ hơn, và cấu trúc đó quay trở lại với lợi thế cạnh tranh về giá trong kỷ nguyên agent.
Người Hàn Quốc nhìn chung trong toàn xã hội không mấy dùng các phương án thay thế có hiệu năng/giá thành tốt.
Chỉ nhìn vào điện thoại thôi cũng thấy, ngoài iPhone và Galaxy ra thì gần như không có lựa chọn nào khác.
Trong việc mua nhà để ở, ngoài Seoul hay căn hộ villa thì cũng không được xem là một lựa chọn.
Ngay cả trong việc chọn model, ngoài các frontier như GPT, Claude, Gemini thì cũng không nằm trong danh sách lựa chọn.
Bắt chước Mac, đổi thứ đang yên đang lành sang Rust
Hôm nay cũng lại thế này nữa à.
Ừm... nhìn là biết ngay người bắt bẻ chuyện nó được viết bằng C đang cổ xúy cho ngôn ngữ nào rồi.
Tôi nghĩ cái hộp đen đó cứ chồng chất lên, đến mức ngay cả AI cũng không thể xử lý cho ra hồn. Có vẻ mọi người đang quá say sưa với sự tiện lợi. Tôi nghĩ rồi một ngày nào đó sẽ xảy ra một sự cố lớn.
Tôi đồng cảm. Khó chịu đến mức phát bực.
Cứ suốt ngày bảo là chết rồi.