5 điểm bởi GN⁺ 29 ngày trước | 1 bình luận | Chia sẻ qua WhatsApp
  • Bản sắc của con người được hình thành từ câu chuyện và các mối quan hệ, chứ không phải nghề nghiệp; niềm tin “tôi là công việc mình làm” là một ảo tưởng
  • Tiến bộ công nghệ đang tự động hóa chuyên môn và lao động của con người, nhưng đây không phải là sự đánh mất bản ngã mà là cơ hội để tái định nghĩa bản sắc
  • Giá trị của con người thể hiện ở những năng lực không thể thay thế như đồng cảm, hài hước, lắng nghe chân thành, những lĩnh vực mà máy móc không thể bắt chước
  • Những hối tiếc của người cận kề cái chết không phải là thành tựu, mà là sự thiếu vắng các mối quan hệ; cuối cùng con người tìm thấy ý nghĩa trong sự kết nối
  • Ngay cả trong thời đại AI, giá trị thật sự của con người nằm ở sự hiện diện và chiều sâu của các mối quan hệ; ngay cả khi chức danh biến mất, bạn vẫn phải giữ được chính mình

Tách biệt nghề nghiệp và bản sắc

  • Câu nói “Tôi là một kỹ sư phần mềm” không còn đủ để định nghĩa bản ngã nữa
    • Cũng như máy móc số đã thay thế khả năng tính toán của con người, công nghệ đang nhanh chóng hấp thụ chuyên môn của con người
    • Điều cốt lõi không phải là công nghệ, mà là nỗi sợ đánh mất câu chuyện về việc mình là ai
  • Con người là loài khiến bản thân tồn tại thông qua những câu chuyện, và nghề nghiệp vận hành như một phần của câu chuyện đó
    • Những câu như “Tôi là bác sĩ”, “Tôi là giáo viên” thực ra không phải sự thật khách quan mà là hư cấu tự sự về bản thân
    • Xây dựng bản sắc thông qua lao động là một quá trình tự nhiên, nhưng niềm tin “tôi là công việc mình làm” là một ảo tưởng

Hai trục đánh giá con người: sự ấm áp và năng lực

  • Theo nghiên cứu của Susan Fiske, khi đánh giá người khác, con người trước hết nhìn vào sự ấm áp (warmth), sau đó là năng lực (competence)
    • Điều quan trọng là trước tiên ta đánh giá xem đối phương sẽ gây hại hay giúp đỡ mình, rồi mới nhìn đến khả năng của họ
    • Bản chất của các mối quan hệ con người dựa trên ý định và sự đồng cảm hơn là kỹ năng

Sự thay thế bởi công nghệ và cấu trúc của chủ nghĩa tư bản

  • Việc lao động mang tính kỹ thuật của con người bị tự động hóa cùng với tiến bộ công nghệ là một dòng chảy tự nhiên
    • Những nghề đã biến mất như tổng đài viên điện thoại, giao dịch viên ngân hàng, nhân viên hướng dẫn thang máy vốn là một phần của hệ thống
    • Chủ nghĩa tư bản là cỗ máy phân bổ tài nguyên hiệu quả để tạo ra giá trị, và tự động hóa lao động của con người là sản phẩm phụ của nó
  • Tuy nhiên, phúc lợi vật chất và sự chăm sóc dành cho con người không phải vấn đề của công nghệ mà là vấn đề của khế ước xã hội và lựa chọn chính trị
    • Nhân loại đã có đủ phương tiện để chăm lo cho tất cả mọi người, nhưng chúng ta đã không đưa ra lựa chọn đó

Những năng lực mang tính người không thể thay thế

  • Những năng lực mang tính người như đồng cảm, hài hước, sự hiện diện, lắng nghe chân thành không thể bị tự động hóa
    • Khả năng cùng chịu đựng sự rối bời của ai đó và khiến họ cảm thấy mình được thấu hiểu là lĩnh vực máy móc không thể thay thế
    • Trong khái niệm quan hệ “Tôi-Nó (I-It)” và “Tôi-Bạn (I-You)” của Martin Buber, ý nghĩa của con người không đến từ sản xuất mà đến từ quan hệ
    • Những mối quan hệ đối xử với người khác như một tồn tại trọn vẹn, chứ không phải như một chức năng, sẽ tạo nên ý nghĩa của cuộc sống

Những hối tiếc thật sự bộc lộ ở ngưỡng cửa cái chết

  • Theo nghiên cứu phỏng vấn của Bronnie Ware, những hối tiếc của người cận kề cái chết không liên quan đến năng suất hay tiền bạc mà là sự thiếu vắng các mối quan hệ
    • Cắt đứt với bạn bè, thiếu bộc lộ cảm xúc, sống quá thiên về công việc, không sống chân thật với chính mình là những hối tiếc chính
    • Người ta đau buồn vì những mối quan hệ con người đã đánh mất, chứ không đau buồn vì những thành tựu nghề nghiệp đã mất

Giá trị của con người và bản chất của sự tồn tại

  • Chức danh, năng lực kỹ thuật hay năng suất không quyết định giá trị của con người
    • Người khác yêu quý bạn không phải vì bạn làm việc giỏi, mà vì sự hài hước, khả năng lắng nghe, trí nhớ và sự hiện diện của bạn
    • Sự hiện diện (presence) là năng lực riêng có của con người, không thể tự động hóa cũng không thể ủy thác
  • Dù AI có thay thế kỹ năng, giá trị thật sự của con người vẫn bộc lộ trong các mối quan hệ
    • Máy móc chỉ thay thế một phần chức năng của bạn, chứ không thay thế chính bản thân bạn

Tái định nghĩa sự tồn tại của bản thân

  • Câu hỏi mỗi người cần tự đặt ra: “Nếu chức danh của mình biến mất, liệu mình vẫn còn là chính mình không?”
    • Nếu câu trả lời là có, bạn đã đứng đúng chỗ rồi
    • Nếu không, bạn cần định nghĩa lại mối quan hệ giữa bản sắc của mình và lao động
  • Con người tồn tại không phải bằng nghề nghiệp mà bằng khả năng kết nối và thấu hiểu với tư cách một con người
    • Đó là giá trị không thể thay thế, và là thị trường thực sự có ý nghĩa

Kết luận

  • Tác giả đề xuất gặp trực tiếp và trò chuyện với độc giả tại New York, đồng thời nhấn mạnh chủ đề này đặc biệt quan trọng với những người học ngành khoa học máy tính
    • Ở giao điểm giữa công nghệ và tính người, thông điệp trung tâm là “Bạn không phải là nghề nghiệp của mình”

1 bình luận

 
Ý kiến trên Hacker News
  • Việc có thể nhìn nhận bản thân như một thứ vượt lên trên công việc dùng để mưu sinh thực chất là một sự xa xỉ
    Nếu không thể tự nuôi sống mình thì mọi thứ khác đều trở nên vô nghĩa
    Cách làm người ta bớt bất an không phải là nói về “giá trị con người”, mà là chỉ ra phương thức mưu sinh thực tế và khả thi
    Nói lạnh lùng thì những gì ta tự xem là quan trọng với mình lại chẳng mấy giá trị với người khác
    Tôi nghĩ linh hồn mình là quý giá, nhưng chẳng ai trả tiền vì điều đó cả
    Trong một thế giới có hàng tỷ linh hồn, mỗi con người đều là thứ có thể thay thế và tiêu hao được
    Người ở các nước phát triển đã được che chở khỏi thực tế đó suốt một thời gian dài, nhưng giờ cú sốc ấy đang đến ngay trước cửa
    Tôi cũng sợ, nhưng tôi không muốn phủ nhận điều đó

    • Điều anh không muốn phủ nhận rốt cuộc chẳng phải là nỗi sợ cá nhân của mình sao?
    • Định nghĩa giá trị con người chỉ bằng tiền thì chỉ là lập luận vòng tròn
      Việc một đứa trẻ được sinh ra dễ dàng không có nghĩa là nó không có giá trị với cha mẹ
    • Tôi từng thấy ý tương tự trong một bài luận cũ của Cracked
    • Tôi tự hỏi liệu câu “chúng ta có thể bị thay thế” có áp dụng cho bạn bè hay gia đình không
      Với nhà tuyển dụng thì có thể đúng, nhưng trong các mối quan hệ con người thì không phải vậy
    • Nếu tự thu nhỏ bản thân thành một người tiêu dùng đơn thuần thì có thể đi đến kết luận đó
      Nhưng các mối quan hệ là giá trị không thể mua bằng tiền, và quan hệ chăm sóc lẫn nhau còn vượt lên trên giá trị kinh tế
  • Khi bố vợ tôi bị sa thải ở tuổi 63, cú sốc lớn hơn không phải là vấn đề tài chính mà là sự mất mát bản sắc
    Ông đã làm cả đời ở một công ty và luôn tự giới thiệu mình là “Tôi là CEO”
    Nhìn chuyện đó, tôi từng nghĩ ‘may mà mình không chỉ được định nghĩa bằng công việc’, nhưng khi thời đại AI đến, tôi cũng nhận ra mình đang dựa vào bản sắc một lập trình viên giỏi
    Dù vậy, vì thay đổi đến dần dần nên vẫn còn thời gian để chuẩn bị tâm lý

    • Có lẽ lý do các chính trị gia không buông ghế cũng vì một huyền thoại nội tâm tương tự
      Cá nhân tôi lại thuộc kiểu muốn làm việc chăm chỉ rồi tận hưởng phần thưởng của sự lười biếng
      Có những người trông như nghiện trạng thái căng thẳng, và điều đó thật sự có thể liên quan đến thay đổi chất dẫn truyền thần kinh
  • Việc một bài viết có tiêu đề “You are not your job” lại mở đầu bằng “Tôi là Jacob, người điều hành Sancho Studio” thật mỉa mai

    • Nhưng đó là vì độc giả hiện đại đánh giá con người qua nghề nghiệp của họ
  • Câu “bạn không phải là công việc của mình” là đúng, nhưng mất việc vẫn là chuyện rất lớn
    Ở Mỹ, bạn mất thu nhập, bảo hiểm y tế, địa vị xã hội và cả các mối quan hệ thường nhật
    Câu “kỹ năng bị thay thế cũng không sao, cứ làm việc khác” chỉ là điều những người có dư dả tài chính mới có thể nói

    • Câu “khả năng kết nối với người khác khiến bạn không thể bị thay thế” nghe rất rỗng tuếch với những kỹ sư giỏi chuyên môn nhưng kém giao tiếp
    • Nhìn việc liên kết “việc khác” trong bài lại dẫn tới một trang du lịch xe đạp, có vẻ tác giả chẳng phải lo chuyện mưu sinh
      Tôi chợt nhớ đến những người vô gia cư ở San Francisco từng nói “ngày xưa tôi làm nghề in”
    • Dù vậy, ở Mỹ vẫn có thể tìm việc mới nhanh hơn và được trả cao hơn so với nhiều nước khác
  • Sự ám ảnh với chuyện “bạn làm gì” là một văn hóa mang tính Mỹ trung tâm
    Ở nhiều nước khác, người ta không hỏi nghề nghiệp ngay lần đầu gặp
    Tôi có những người bạn quen mấy chục năm mà nhiều khi còn không biết họ làm nghề gì
    Con người mới là điều quan trọng, nghề nghiệp chỉ là thứ yếu
    Tôi thích công việc của mình, nhưng vẫn có thể nói rằng “bạn không phải là công việc của mình”

    • Không chỉ riêng Mỹ, ở Ấn Độ hay Trung Quốc cũng có văn hóa tương tự
    • Phần lớn mọi người dành cả ngày cho làm việc, đi làm, ngủ, nên hiếm khi còn chỗ cho sở thích hay nghỉ ngơi
      Tôi chỉ thấy châu Âu là ngoại lệ
    • Dù vậy, việc tò mò về nghề nghiệp của bạn bè vẫn là điều tự nhiên
      Muốn hiểu việc mà ai đó dành nửa ngày cho nó cũng là một dạng quan tâm rất con người
    • Tôi muốn biết ở những nơi có thể làm khác như vậy thì người ta mở đầu câu chuyện như thế nào
    • Ở Mỹ có một văn hóa mà khi trưởng thành thì cá tính cá nhân biến mất
      Có cả huyền thoại rằng khi làm cha mẹ thì phải hy sinh hoàn toàn bản thân, và những thứ như sở thích hay nuôi con kiểu cộng đồng từng có trước đây giờ đã biến mất
  • Trong suốt lịch sử loài người, con người vẫn định nghĩa bản thân bằng vai trò đóng góp cho tập thể
    Ngày nay cũng không khác. Ban đầu người ta nhìn vào vai trò của bạn, rồi sau đó mới quan tâm đến bạn như một cá nhân

    • Nhưng đó không phải ‘nghề nghiệp’, mà là vai trò xã hội
      Đừng dựa toàn bộ bản sắc của mình vào một vai trò duy nhất; hãy tạo ra những vai trò mới trong các mối quan hệ
    • Hỏi nghề nghiệp chỉ là một tập quán xã hội mà thôi
      Sau khi trải qua kiệt sức, tôi bắt đầu hỏi mọi người về sở thích hay mối quan tâm thay vì nghề nghiệp
    • Thực ra trước đây người ta biết con người rồi mới xác định vai trò
      Kiểu định nghĩa trước bằng nghề như bây giờ là hiện tượng sau Cách mạng Công nghiệp
    • Trong vòng tròn của tôi, thay vì hỏi “bạn làm gì”, người ta hỏi “bạn dành thời gian cho điều gì”
      Nhờ vậy có thể tự nhiên dẫn câu chuyện sang triết học, sân khấu, sách và những chủ đề tương tự
    • Ngày xưa người ta làm việc cùng những người lớn lên cùng mình và trở thành bạn bè suốt đời, còn bây giờ đồng nghiệp chỉ là những người làm việc vì tiền
      Xét về cấu trúc kinh tế thì mong đợi nhiều hơn thế chỉ là ảo tưởng
  • Câu “nếu kỹ năng bị thay thế thì không sao, tôi sẽ đi du lịch xe đạp” nghe rất hay, nhưng đa số mọi người vẫn phải trả hóa đơn
    Đó là kiểu nói chỉ có thể xuất hiện vì ngành phần mềm từ trước đến nay thuộc tầng lớp có đặc quyền kinh tế

    • Những người như tác giả có lẽ là người độc thân không có người phụ thuộc
      Vì thế những bài như vậy thiếu cảm giác thực tế
    • Có lẽ chỉ vài năm nữa UBI (thu nhập cơ bản phổ quát) hoặc UBS (dịch vụ cơ bản phổ quát) sẽ trở nên cần thiết
      AI sẽ thay thế việc làm rất nhanh, và tôi lo về khoảng trống 10 năm trước khi chính phủ kịp phản ứng
    • Ở một số nước, phần mềm cũng chỉ là một nghề trung lưu bình thường
      Rốt cuộc cú sốc bị sa thải rồi cũng sẽ đến như nhau
  • Vì một nửa thời gian thức của chúng ta dành cho công việc, nên câu “bạn không phải là công việc của mình” nghe như một mong ước đầy lý tưởng
    Cứ thử nghỉ việc xem bạn còn giữ được bao nhiêu phần con người cũ của mình
    Chỉ tuyên bố thôi thì không đủ

    • Tôi đã nghỉ hưu nhưng vẫn là cùng một con người
      Ngoài công việc ra tôi còn có nhiều bản sắc khác như đi thuyền, âm nhạc, nghề mộc, mèo, cờ vua
    • Ngược lại, tôi lại cảm thấy cái tôi biến mất khi đang làm việc
      Nhưng để không chết đói thì vẫn phải làm
    • Công việc không phải là nơi tự hiện thực hóa bản thân mà là phương tiện kiếm tiền
    • Chúng ta cung cấp giá trị cho xã hội bằng công việc mình làm
      Xã hội không vận hành bằng sở thích hay thời gian rảnh
    • Công việc không chỉ chiếm một nửa thời gian, mà là cấu trúc thấm vào toàn bộ đời sống
      Tính cả giáo dục và đào tạo thì phần lớn đời người đều xoay quanh nghề nghiệp
      Dù vậy, việc nói “bạn không phải là công việc của mình” vẫn khiến tôi thấy như phủ nhận thực tế
      Hơn nữa, cấu trúc nơi làm việc với niềm tin và tình bạn bị giới hạn đã xâm phạm tự do của con người
      Chúng ta dành phần lớn đời mình trong một môi trường có sẵn sự giám sát và cạnh tranh
  • Những năng lực rất con người như đồng cảm, ấm áp, cảm giác hiện diệngiá trị cốt lõi không thể tự động hóa
    Chính năng lực này mới là bản chất của con người, còn mọi thứ khác so ra đều là thứ yếu

  • Bối cảnh văn hóa rất quan trọng
    Ở Mỹ, thành công = giá trị đạo đức, còn thất bại = lười biếng
    Trong khi đó ở Zimbabwe, tuổi tác và sự tôn trọng là cốt lõi của trật tự xã hội
    Ở Thổ Nhĩ Kỳ, do cấu trúc sở hữu của gia đình nên phải vâng lời cha mẹ
    Ở Anh, độc lập kinh tế đồng nghĩa với quyền tự chủ
    Cuối cùng thì ‘bản sắc được định nghĩa bằng nghề nghiệp’ chỉ là một công cụ phân loại xã hội
    Điều quan trọng là không tự mình tin vào khuôn đó, và cũng không áp nó lên người khác