Các hãng hàng không Mỹ thúc đẩy bãi bỏ biện pháp bảo vệ hành khách và áp thêm phụ phí
(travelandtourworld.com)- Các hãng hàng không lớn của Mỹ đang thúc đẩy bãi bỏ các quy định bảo vệ hành khách và áp thêm phụ phí
- Các hãng lấy lý do cắt giảm chi phí và thúc đẩy cạnh tranh để kêu gọi loại bỏ những cơ chế bảo vệ người tiêu dùng quan trọng
- Điều này có thể dẫn đến sự suy yếu quyền lợi hành khách như hoàn tiền tự động, minh bạch giá, đảm bảo chỗ ngồi cho gia đình và khả năng tiếp cận cho người khuyết tật
- Việc nới lỏng quy định trên thực tế có thể tạo ra các kết quả bất lợi cho hành khách như tăng phụ phí và giảm trách nhiệm của hãng bay
- Để bảo vệ tính công bằng và minh bạch của việc đi lại bằng đường hàng không, cần có phản ứng tích cực từ người tiêu dùng, các tổ chức dân sự và các nghị sĩ
Việc bãi bỏ các biện pháp nới lỏng quy định chủ chốt của các hãng hàng không Mỹ và vấn đề quyền lợi khách đi máy bay
American Airlines, Delta, Southwest, United cùng nhiều hãng hàng không lớn của Mỹ đang tìm cách bãi bỏ các quy định bảo vệ hành khách và áp thêm phụ phí. Dù họ đưa ra lý do là cắt giảm chi phí và thúc đẩy cạnh tranh, trên thực tế điều này có thể làm suy yếu quyền lợi khách hàng và làm tăng các chi phí ẩn. Đặc biệt, những quyền cơ bản như hoàn tiền tự động, minh bạch giá, sắp xếp chỗ ngồi cho gia đình, khả năng tiếp cận cho hành khách khuyết tật đang bị đe dọa. Từ đó có thể phát sinh nhiều tác động tiêu cực như phụ phí tăng, dịch vụ kém chắc chắn hơn và trách nhiệm của hãng hàng không giảm xuống. Cuối cùng, những thay đổi này có thể khiến trải nghiệm đi máy bay trở nên đắt đỏ và thiếu minh bạch hơn.
Tình hình thúc đẩy nới lỏng quy định trong ngành hàng không
Ngành hàng không Mỹ đang cho thấy xu hướng bãi bỏ trên diện rộng các quy định bảo vệ người tiêu dùng. Các hãng hàng không lớn cùng Airlines for America (A4A) đang đưa ra một chương trình nghị sự có thể làm thay đổi cục diện cơ bản của việc đi lại bằng đường hàng không, khiến hành khách khó nắm được chi phí thực tế phải trả và cũng khó nhận bồi thường hơn khi xảy ra sự cố.
Các biện pháp bảo vệ mà các hãng muốn bãi bỏ hoặc làm suy yếu
-
Xóa bỏ hoàn tiền tự động khi hủy chuyến
Các hãng đang muốn bãi bỏ nghĩa vụ hoàn tiền tự động khi chuyến bay bị hủy hoặc thay đổi lớn, khiến hành khách có thể chỉ nhận voucher hoặc thậm chí không nhận được bồi thường -
Làm suy yếu tính minh bạch của phụ phí
Họ muốn loại bỏ nghĩa vụ công bố giá rõ ràng hiện đang được áp dụng, làm tăng nguy cơ giá vé thực tế chỉ lộ ra ở giai đoạn cuối của quy trình đặt chỗ -
Bãi bỏ bảo đảm sắp xếp chỗ ngồi cho gia đình
Các gia đình đi cùng con nhỏ có thể mất quyền được ngồi cùng nhau mà không phải trả thêm phí, và việc ngồi cùng nhau có thể phát sinh thêm chi phí -
Làm suy yếu bảo vệ khả năng tiếp cận cho hành khách khuyết tật
Việc bãi bỏ các quy định liên quan đến khả năng tiếp cận có thể khiến hỗ trợ cần thiết trong hành trình bị cắt giảm
Lập luận và quan điểm của ngành hàng không
Các hãng hàng không và Airlines for America (A4A) cho rằng nới lỏng quy định sẽ tăng cạnh tranh, giảm giá và cải thiện chất lượng dịch vụ. Họ viện dẫn giai đoạn sau Airline Deregulation Act năm 1978 như bằng chứng cho cạnh tranh gia tăng, giá vé giảm và quyền lựa chọn của người tiêu dùng mở rộng. Tuy nhiên, trên thực tế điều này có thể kéo theo các tác dụng phụ như phụ phí phát sinh ngoài dự kiến và sự suy yếu về trách nhiệm giải trình.
Nội dung thúc đẩy cụ thể
- Tiếp tục thúc đẩy nới lỏng quy định, nhấn mạnh việc chi phí đi lại bằng đường hàng không giảm nhờ các hãng giá rẻ và việc tái đầu tư vào dịch vụ
- Hỗ trợ nâng cao hiệu quả vận hành và cải thiện trải nghiệm khách hàng thông qua áp dụng công nghệ mới như trí tuệ nhân tạo và sinh trắc học
Chỉ trích của ngành hàng không đối với chính sách bảo vệ người tiêu dùng của chính quyền Biden
- Phản đối các quy định siết chặt hơn về công bố trước phụ phí, quy tắc hoàn tiền và việc xử lý chậm/hủy chuyến
- Xem một số quy định cụ thể như chỗ ngồi cho gia đình và hỗ trợ di chuyển là vượt quá thẩm quyền của Bộ Giao thông Mỹ (DOT), đồng thời yêu cầu bãi bỏ
- Muốn hạn chế nghĩa vụ hoàn tiền đối với những thay đổi nhỏ mang tính vận hành
Lo ngại và bất lợi từ góc nhìn hành khách
Việc nới lỏng quy định trên thực tế có thể gây ra các lo ngại và thiệt hại sau
-
Nhiều phụ phí ẩn hơn
Nếu nghĩa vụ công bố trước phụ phí bị làm suy yếu, nguy cơ phát sinh thêm khoản tiền ngoài dự kiến cho hành lý/chọn chỗ sẽ tăng lên -
Mất bảo đảm chỗ ngồi cho gia đình
Có thể làm tăng căng thẳng và gánh nặng tài chính cho những người đi cùng con nhỏ -
Bảo vệ khi chuyến bay bị hủy hoặc chậm bị suy yếu
Các biện pháp khắc phục cho hành khách như nhận voucher thay vì tiền mặt có thể trở nên kém hiệu quả hơn -
Quyền của người khuyết tật bị suy yếu
Có thể thiếu các dịch vụ hỗ trợ thiết yếu trong suốt hành trình -
Môi trường cạnh tranh thực chất xấu đi
Cấu trúc độc quyền thị trường có thể càng nghiêng về các hãng lớn, làm suy giảm năng lực cạnh tranh của các hãng nhỏ
Vấn đề cân bằng giữa quy định quá mức và bảo vệ người tiêu dùng
Một số quy định có thể làm dấy lên lo ngại về việc cản trở tiến bộ công nghệ, nhưng những cơ chế bảo vệ người tiêu dùng cơ bản vẫn là điều thiết yếu để bảo đảm mức tối thiểu về công bằng và minh bạch. Ở châu Âu, các quy định mạnh vẫn cùng tồn tại với việc giảm chậm/hủy chuyến và năng lực cạnh tranh của các hãng hàng không giá rẻ. Ngược lại, xu hướng nới lỏng quy định ở Mỹ tiềm ẩn nguy cơ thị trường bị các hãng lớn thống trị, quyền lợi bị thu hẹp và phụ phí gia tăng.
Hướng dẫn hành động cho người tiêu dùng
Hành khách cần chủ động ứng phó với thay đổi và nỗ lực bảo vệ quyền lợi cá nhân
- Nắm thông tin: chú ý đến các tin tức liên quan đến sửa đổi quy định
- Bày tỏ quan điểm chính trị: gửi ý kiến tới thượng nghị sĩ và dân biểu khu vực của mình
- Nhận thức quyền lợi: nắm rõ các biện pháp bảo vệ hiện hành và những thay đổi có thể xảy ra trong tương lai
American Airlines, Delta, Southwest, United cùng nhiều hãng khác đang thúc đẩy việc bãi bỏ các quy định có thể làm thu hẹp quyền lợi người tiêu dùng, gây thêm nhầm lẫn và làm tăng phụ phí. Trái với lý do được đưa ra là cắt giảm chi phí và thúc đẩy cạnh tranh, điều được dự báo là sự suy giảm thực chất về quyền lợi của khách đi máy bay.
Kết luận
Chính sách nới lỏng quy định của các hãng hàng không Mỹ là mối đe dọa nghiêm trọng đối với quyền lợi hành khách. Bề ngoài, họ nêu khẩu hiệu hạ giá vé và thúc đẩy cạnh tranh, nhưng trên thực tế tồn tại nguy cơ tăng phụ phí, suy giảm minh bạch và giảm trách nhiệm giải trình, từ đó làm gánh nặng cho hành khách lớn hơn. Để duy trì tính công bằng, minh bạch và trách nhiệm trong vận tải hàng không, cần có sự giám sát và phản ứng liên tục từ người tiêu dùng, xã hội dân sự và cơ quan lập pháp. Đây không chỉ là vấn đề của vé máy bay giá rẻ, mà còn là tương lai của một văn hóa hàng không bảo vệ quyền bình đẳng và an toàn của mọi hành khách.
1 bình luận
Ý kiến Hacker News
Trong ba chuyến đi xuyên Đại Tây Dương năm nay, tôi đã gặp bốn lần chậm chuyến qua đêm; may mắn là nhờ quy định bồi thường cho hành khách của EU nên trong ba lần tôi nhận được 600 euro cho mỗi hành khách, hoặc hãng bay phải đưa ra một ưu đãi phi tiền mặt hấp dẫn hơn. Tôi không ủng hộ việc quản lý quá mức những chi tiết vận hành không liên quan đến an toàn, nhưng tôi nghĩ cần có việc công bố giá rõ ràng và bồi thường khi dịch vụ đã bán không được cung cấp trong phạm vi kiểm soát của hãng bay.
Các công ty đường sắt từng cung cấp taxi và chi trả chi phí đó khi họ không thể đưa bạn đến điểm đến. Nếu đã bán vé đi đến X thì tôi nghĩ họ phải đưa bạn tới X bất kể chuyện gì xảy ra. Dù có không sinh lợi thì đó vẫn là trách nhiệm.
Trước đây tôi cũng hay đi Ryanair và easyJet, rồi nhiều lần gặp chậm chuyến lớn đến mức tiền bồi thường còn cao hơn giá vé máy bay. Tôi vẫn nhớ lần bị trễ 20 tiếng và phải ngủ qua đêm trên ghế trong quán cà phê. Những chậm trễ nhỏ cứ cộng dồn lại, cuối cùng thành cảnh phải ngồi đợi 2 tiếng trên máy bay, không có điều hòa cũng không có nước. Khi tôi định tự đi mua nước thì còn bị dọa sẽ gọi cảnh sát; đó là trải nghiệm tệ nhất.
Tôi lo ngại rằng việc đi máy bay đang ngày càng trở nên khó chịu hơn. Nếu quy định đặt ra mức sàn dịch vụ cho các hãng bay thì về mặt cạnh tranh sẽ là trung lập; nếu mức sàn quá cao thì chi phí tăng và việc bay trở nên kém tiếp cận hơn với mọi người, còn nếu quá thấp thì dịch vụ tệ đến mức người ta không muốn bay nữa. Cần có một điểm cân bằng. Cá nhân tôi thấy hiện tại mức sàn đang quá thấp, và việc cố hạ nó xuống thêm là một sai lầm.
Nếu mức sàn dịch vụ thấp đến mức người ta không muốn bay, chẳng phải đó là cơ hội để một hãng bay kiếm tiền bằng cách cung cấp dịch vụ tốt hơn sao? Nếu mức sàn thực sự đã thấp như vậy thì tôi thắc mắc vì sao vẫn chưa có hãng nào như thế xuất hiện.
Khi mọi người đều đứng trên cùng một mức sàn, nó sẽ trở thành tiêu chuẩn. Việc phá bỏ bảo vệ người tiêu dùng và nới lỏng quy định là kết quả do chính người Mỹ lựa chọn.
Điều thú vị là mỗi hãng bay lại chịu các quy định khác nhau: Bảng điều khiển hủy và chậm chuyến của các hãng hàng không của Bộ Giao thông Vận tải Hoa Kỳ
Với nhận định "trải nghiệm bay tệ hơn có vẻ không hay lắm", tôi tự hỏi liệu những người sở hữu các hãng bay có nghĩ như vậy không.
Chia sẻ một nội dung tóm tắt khá hay hướng tiến hóa của các hãng hàng không: The Horrifying Evolution of Air Travel
Bề ngoài thì ngành hàng không có vẻ là một thị trường "mở", nhưng thực tế là một thị trường độc quyền nhóm được nhà nước chống lưng. Các thị trường lớn bị chia phần, gần như không có cạnh tranh thực chất, và khi công ty gặp khủng hoảng thì luôn có sẵn phương án dự phòng như hỗ trợ từ chính phủ hoặc luật phá sản có lợi. Tôi nghĩ câu trả lời là cạnh tranh thực sự và các biện pháp bảo vệ hành khách cơ bản: cho phép cạnh tranh từ hãng bay nước ngoài (quyền tự do thứ 9), cấm cứu trợ khi khủng hoảng, v.v.
Bạn nói cạnh tranh thực sự và bảo vệ hành khách là câu trả lời, nhưng điều đó là bất khả thi về mặt vật lý. Máy bay cần sân bay, còn slot ở sân bay thì có hạn. Trường hợp như sân bay Reagan ở Washington nằm ngay giữa thành phố và không thể mở rộng, nên không còn chỗ cho hãng mới vào. Nó cũng giống như hệ thống ống nước: một khi hạ tầng đã được đặt xuống thì rất khó có thêm cạnh tranh về mặt vật lý.
Chính trị gia nhận tài trợ từ các doanh nghiệp hưởng lợi từ trật tự hiện tại nên thay đổi không dễ. Như Peter Thiel từng nói, “cạnh tranh là dành cho kẻ thua cuộc”, và có rất nhiều công ty đầu tư để giữ nguyên hiện trạng.
Cứu trợ hãng hàng không trong khủng hoảng có mặt thúc đẩy hợp nhất ngành. Trong khủng hoảng, việc sáp nhập trong ngành được cho phép, nhưng về dài hạn lại gây thiệt hại. Chương trình PPP là một ví dụ chuyển của cải sang giới tư bản, nhưng việc cứu các bên chơi nhỏ bản thân nó có thể là công cụ quan trọng để ngăn hợp nhất ngành. Với các trường hợp rõ ràng là không chuẩn bị cho những sự kiện có thể dự đoán được, cần buộc ban điều hành phải chịu trách nhiệm vượt ra ngoài phạm vi pháp nhân. Cũng phải chấm dứt kiểu cướp bóc doanh nghiệp theo PE. Nếu chủ sở hữu, thành viên hội đồng quản trị và CEO phải tự mình gánh một trách nhiệm tối thiểu với khách hàng, tôi nghĩ cấu trúc kinh tế có thể thay đổi hoàn toàn.
Nếu đặt vé đi Mỹ trên các trang web châu Âu thì giá được hiển thị với mọi chi phí đã bao gồm sẵn. Nếu đặt khách sạn Mỹ từ châu Âu thì đôi khi tổng tiền lại rẻ hơn vì các khoản thu riêng tại chỗ (như resort fee). Trường hợp thuê xe ở Mỹ cũng vậy, nhiều khi đặt trọn gói từ châu Âu có lợi hơn về giá.
Với khách sạn thì đúng là có lợi, nhưng với thuê xe thì cần cẩn thận vì điều kiện bảo hiểm có thể khác nhau tùy nước cư trú của người lái.
Tôi thắc mắc câu “mọi chi phí phải được bao gồm” là ở bước nào và bao gồm đến mức nào. Trên thực tế, nhiều trang đặt vé máy bay chỉ đến bước cuối cùng mới hiện ra toàn bộ tùy chọn và phí.
Tôi không hiểu việc nới lỏng bằng luật các điều khoản bảo vệ người tiêu dùng như hoàn tiền tự động hay minh bạch giá vé thì có thể là quyết định vì lợi ích công cộng bằng cách nào. Tôi thực sự thắc mắc các cơ quan quản lý biện minh cho việc nới lỏng này ra sao.
Từ góc nhìn luật sư, tôi có thể hình dung rằng nếu hãng bay đặt cho bạn một chuyến nối chuyến tương tự thì bạn có thể muốn được sắp xếp thay thế chứ không phải hoàn tiền toàn bộ. Nhưng định nghĩa “tương tự” thì không rõ ràng. Việc đến muộn vài tiếng trong một số tình huống cũng có thể là vấn đề lớn.
Có lẽ lập luận sẽ là “thị trường tự giải quyết”. Nếu thấy bất tiện thì hãy dùng hãng khác, nhưng trên thực tế gần như mọi hãng đều hành xử giống nhau.
Kiểu lập luận là “việc chúng tôi kiếm được nhiều tiền hơn là vì lợi ích công cộng”. Doanh nghiệp rất thành thạo trong việc nói rằng tối đa hóa lợi ích của họ cũng có lợi cho người tiêu dùng. Bài báo cũng có những lời bào chữa tương tự.
Kỳ vọng: "Giảm gánh nặng hành chính và tăng quyền lựa chọn cho người tiêu dùng sẽ có lợi cho người tiêu dùng". Thực tế: giá vé vẫn y nguyên nhưng quyền lợi thì bị cắt giảm.
Lập luận là “cử tri đã bỏ phiếu cho một đảng hứa hẹn dỡ bỏ quy định và bảo vệ người tiêu dùng, nên một đại diện không được đi ngược ý chí của nhân dân”.
Tôi tò mò tổng giá vé máy bay đã thay đổi như thế nào trong vài chục năm qua. Dạo này có cảm giác chỉ riêng chỗ để chân rộng hơn và các loại phí khác đã đội thêm vài trăm đô la. Cuối cùng vé giá rẻ trở thành vé tầm trung, còn vé tầm trung thì với đủ loại phụ phí có thể trở nên rất đắt. Ngay cả khi dùng dặm thưởng để đổi vé, số tiền thực trả vẫn khá đáng kể.
Chỉ riêng chỗ để chân mà tốn đến vài trăm đô? Tôi tò mò đó là tuyến nào.
Tôi thắc mắc vì sao các hãng bay lại cố chấp với kiểu đánh lừa, lừa gạt, thiếu trung thực, thao túng và gần như lừa đảo như vậy. Nếu tất cả đều buộc phải “công bố tổng giá đầy đủ” thì sẽ bớt đất cho những trò lừa lớn hơn, nên tôi thật sự không hiểu họ tính toán kiểu gì. Không biết là vì bản thân thị trường mang tính cartel quá mạnh, hay vì văn hóa tổ chức đã duy trì các thói quen cũ quá lâu. Nếu có ai bên trong có thể giải thích vì sao các hãng cứ giữ thái độ như vậy thì tôi thực sự muốn nghe.
Nếu quy định bảo đảm chỗ ngồi cho gia đình bị xóa bỏ, các gia đình có con nhỏ sẽ phải trả thêm tiền mới được ngồi cùng nhau. Đại loại như: nếu bạn muốn ngồi cạnh một đứa trẻ hai tuổi đang khóc thì cứ tự nhiên.
Với người trong gia đình là thiếu niên thì ngồi tách ra có lẽ không sao, nhưng nếu là hãng bay thì có khi họ còn muốn cho trẻ nhỏ ngồi ở khoang hành lý.
Quy định này trên thực tế chỉ cơ bản bảo đảm cho một người lớn + một đứa trẻ; từ người lớn thứ hai trở đi thì bị tính phí chọn ghế. Ngay cả quy định hiện tại cũng rất bất tiện vì để cả gia đình ngồi cùng nhau thì phải trả thêm 40–50 đô la mỗi chuyến.
Thực ra tôi từng cố tình không trả tiền vì muốn ngồi tách khỏi gia đình, và cũng từng đùa rằng để người khác trông con hộ có khi còn tốt hơn. Nhưng việc thu tiền cho cái gọi là “đặc quyền” ngồi cùng con mình về bản chất chẳng khác gì đánh thuế việc đi du lịch cùng trẻ em.
Việc bán vé khi gia đình thật sự cần ngồi cùng nhau là cực kỳ bất tiện. Cuối cùng lại phải xếp chỗ tại cổng lên máy bay hoặc đổi chỗ muộn, gây phiền cho tất cả mọi người.
Gần đây có cảnh hành khách trong vụ sơ tán do cháy của hãng AA vẫn lấy hành lý của mình, và có vẻ việc quá nhiều hành khách thích mang hành lý xách tay lên khoang đang làm tình hình đông đúc trở nên tệ hơn. Tình trạng quá tải ở ngăn hành lý trên cao ngày càng nghiêm trọng, đến mức tiếp viên ép cả những túi nhỏ phải để dưới ghế. Vấn đề là đang hình thành một bầu không khí như thể mọi người chỉ nên mang vali du lịch cỡ lớn. Video liên quan
Theo kinh nghiệm đi lại lâu năm của tôi, khách công tác hoặc những người có quyền lợi tốt dù điều kiện có thuận lợi vẫn thường không ký gửi hành lý vì lo thất lạc hoặc đổi chuyến. Ngoài ra, vali kéo vỏ cứng đặc biệt to và vướng trong khoang máy bay; bình thường tôi thấy túi mềm phù hợp hơn nhiều.
Hành khách ngồi ở hàng ghế phía trước phần lớn mất nhiều thời gian lên/xuống máy bay chỉ để lôi vali kéo ra. Khi ngăn trên cao đầy, việc xử lý theo kiểu gate-check cũng làm chậm tốc độ của những hành khách lên sau. Ở khu kiểm tra an ninh, chúng cũng chiếm rất nhiều thời gian và không gian. Người ta đã xây dựng sẵn một hệ thống hành lý được thiết kế tử tế, nhưng lại ngăn người dùng sử dụng nó bằng phí bổ sung. Có khi thu thêm phí với không gian ngăn trên cao còn hợp lý hơn.
Các hãng hàng không châu Á ngay cả ở hạng phổ thông cơ bản cũng cho ký gửi miễn phí tới 2 kiện, còn hành lý xách tay thì bị giới hạn rất chặt, và việc lên máy bay diễn ra cực kỳ trơn tru.
Nếu có hệ thống tự động khóa toàn bộ ngăn hành lý trên cao khi hạ cánh khẩn cấp thì có lẽ sẽ ngăn hành khách mất thời gian lấy đồ. Nếu chỉ còn lại những túi nhỏ dưới ghế thì có thể giảm thời gian chậm trễ đi rất nhiều.
Tôi thắc mắc việc bỏ hoàn tiền tự động khi hủy vé là nói đến trường hợp hành khách hủy hay hãng bay hủy. Nếu là không hoàn tiền không phạt ngay cả khi hãng bay hủy thì tôi thấy quá vô lý. Minh bạch giá vé là điều hiển nhiên phải có, nên nếu ngay cả cái này cũng bị bỏ thì cực kỳ bất công. Bảo đảm chỗ ngồi cho gia đình là vấn đề hai mặt; tôi hiểu việc muốn ngồi cùng nhau thì phải trả tiền, nhưng xét trên bình diện xã hội, việc duy trì gắn kết gia đình có lợi cho xã hội nên cũng cần có sự ưu tiên. Việc không trả phí chọn ghế rồi ra sân bay xin đổi chỗ cũng rất phiền, nên phân chỗ miễn phí cho gia đình có thể hiệu quả hơn cho tất cả. Tôi cũng muốn biết cụ thể việc bãi bỏ bảo vệ khả năng tiếp cận cho người khuyết tật là bỏ những hạng mục nào.
Tôi đồng ý với logic “muốn ngồi cùng nhau thì trả tiền”, nhưng tôi nghĩ hãng bay còn có nhiều cách khác để moi tiền. Họ thậm chí có thể biến cả rèm cửa sổ hay việc dùng nhà vệ sinh thành dịch vụ thuê bao, và tặng quyền dùng toilet không giới hạn cho thành viên Sky Comfort+ theo đuổi phong cách sống IBS cao cấp.
Việc xếp gia đình ngồi cùng nhau gần như không tốn chi phí gì cho hãng bay, vậy mà họ cố tình tách gia đình ra để ép chi thêm tiền theo kiểu mafia là cực kỳ phi đạo đức. Ví dụ như United, vì chuyện này mà tôi không đi. Nếu là một nhóm lớn lên máy bay thì ghế có thể bị phân tán, nhưng cố tình tách gia đình ra chỉ đơn thuần là để ép nâng hạng. Vận chuyển hành lý thì có chi phí nên thu tiền tôi còn hiểu được. Nhưng cố tình làm giảm chất lượng dịch vụ để bán tùy chọn thì không đúng.
Thà cộng thẳng thêm vài đô vào giá vé để bố trí chỗ cho gia đình còn hơn là để cả xã hội cùng gánh chi phí vận hành quá lớn khi trẻ nhỏ và cha mẹ bị tách ra, kéo theo việc chăm trẻ bị phân tán.
Bảo đảm chỗ ngồi cho gia đình thực chất là rất quan trọng. Nhiều hãng bay dùng thuật toán phân ghế nội bộ bất lợi, và nếu bạn không có một số điều kiện nhất định (status) thì họ còn cố tình đổi ghế để tách gia đình ra (đặc biệt là United, Alaska, v.v.). Nếu không có quy định hiện hành, hoàn toàn có thể xảy ra chuyện em bé và bố mẹ ngồi ở hai đầu máy bay. Về mặt cấu hình, trong gần như mọi trường hợp đều không khó để xếp trẻ nhỏ ngồi cạnh bố mẹ.
Với con nhỏ, được xếp ghế ngồi cùng nhau không phải là một sự xa xỉ. Bắt phải trả tiền cho chuyện này chẳng khác gì áp một “thuế đi máy bay cùng trẻ em”. Trên thực tế, một gia đình bốn người bay khứ hồi có thể phải trả thêm hơn 100 đô la. Khi bay với trẻ nhỏ, tôi thậm chí từng nghĩ đến việc không chọn ghế luôn để người khác phải trông con tôi. Nếu đây là một chế độ thực sự cần thiết thì hoặc phải biến nó thành dịch vụ bắt buộc cộng vào giá, hoặc phải cung cấp miễn phí chỗ ngồi cho gia đình, để cả những hành khách đã tự trả tiền chọn ghế cũng không phải gặp cảnh một đứa trẻ không được kiểm soát bị xếp ngồi cạnh họ.