1 điểm bởi GN⁺ 2025-07-20 | 1 bình luận | Chia sẻ qua WhatsApp
  • Khách sạn Hyatt gần đây đang đẩy mạnh việc tăng cường chính sách cấm hút thuốc bằng công nghệ phát hiện dựa trên thuật toán
  • Thiết bị Rest áp dụng cách xác định khả năng có hành vi hút thuốc thông qua phân tích dữ liệu không khí trong phòng và môi trường xung quanh
  • Đã có nhiều trường hợp được báo cáo rằng khách lưu trú nhận được cảnh báo nghi ngờ hút thuốc
  • Nhờ phân tích thuật toán theo thời gian thực, hệ thống có thể phát hiện trên phạm vi rộng hơn bình thường và tự động gửi cảnh báo
  • Việc áp dụng công nghệ mới cũng làm dấy lên một số lo ngại liên quan đến bảo vệ quyền riêng tư của khách hàng

Hyatt triển khai công nghệ phát hiện hút thuốc bằng thuật toán

  • Khách sạn Hyatt gần đây đã triển khai thiết bị phát hiện hút thuốc theo phương thức thuật toán (Rest ‘smoking detector’) để chủ động phát hiện hành vi hút thuốc trong phòng nghỉ
  • Thiết bị này thu thập dữ liệu môi trường như chất lượng không khí, nồng độ hạt bụi trong phòng, sau đó tự động xác định khả năng có hành vi hút thuốc thông qua thuật toán riêng
  • Trên thực tế, đã có nhiều trường hợp khách sử dụng dịch vụ nhận được tin nhắn cảnh báo rằng “đã phát hiện hút thuốc”, được chia sẻ rộng rãi trên các cộng đồng trực tuyến và Twitter
  • Hệ thống này cho phép phát hiện theo thời gian thực nhanh hơn và gửi cảnh báo tự động so với phương thức truyền thống phải do con người trực tiếp kiểm tra, đồng thời ghi lại hành vi cá nhân của khách lưu trú dưới dạng dữ liệu
  • Việc áp dụng công nghệ mới được kỳ vọng sẽ nâng cao hiệu quả thực thi, nhưng đồng thời cũng làm dấy lên lo ngại về xâm phạm quyền riêng tư của khách hàng liên quan đến thu thập và phân tích dữ liệu

1 bình luận

 
GN⁺ 2025-07-20
Ý kiến Hacker News
  • Chia sẻ liên kết Threadreaderapp

  • Tôi nghĩ cần có một hình thức trừng phạt thật rõ ràng đối với các công ty làm kiểu này. Chỉ hủy khoản thu là chưa đủ. Khi đi công tác mà dùng thẻ công ty thì rất dễ lướt qua sao kê mà không xem kỹ, hoặc nhầm nó với khoản chi khác. Nếu khách sạn làm vậy, tôi cũng muốn có thể tự ý tính cho khách sạn một khoản lớn hơn nhiều so với giá phòng thực tế vì thiết bị hỏng hoặc vệ sinh kém trong phòng mà không báo trước, rồi đẩy trách nhiệm chứng minh sang phía khách sạn

    • Vấn đề lớn nhất là sự mất cân bằng quyền lực. Chỉ cần nhìn việc họ giữ trước một khoản trên thẻ tín dụng ngay lúc check-in là hiểu. Dù có thể đòi tiền ngược lại từ khách sạn thì phía khách sạn vẫn có nguồn lực để theo đuổi kiện tụng hơn hẳn
    • Tôi nghĩ việc này có thể đủ điều kiện cho một vụ kiện tập thể (class action) nhằm vào khách sạn, thương hiệu và cả công ty cảm biến
    • Tôi lo rằng việc “đẩy trách nhiệm chứng minh mọi thứ đều ổn sang phía khách sạn” lại càng khiến khách sạn có thêm động cơ giám sát mọi thứ
    • Kiểu hành vi này đáng bị kiện vì lừa dối người tiêu dùng (gian lận). Tôi thật sự mong có ai đó đứng ra hành động
    • Cách đơn giản để trừng phạt kiểu thử nghiệm này là ngừng sử dụng khách sạn đó
  • Đây là xu hướng giống với việc hãng cho thuê xe Hertz đưa vào máy quét AI phát hiện cả những vết xước nhỏ để tạo thêm nguồn doanh thu mới. Có vẻ sắp tới sẽ là thời đại moi bằng hết đến đồng cuối cùng
    Bài liên quan

  • [Rest] quảng bá rằng họ có “thuật toán đã được kiểm chứng” giúp khách sạn tự động phát hiện hút thuốc để mở ra nguồn doanh thu mới. Nhưng tại các khách sạn lắp cảm biến này, các phàn nàn và đánh giá tiêu cực cứ liên tục tích tụ vì các trường hợp dương tính giả (phát hiện nhầm). Điều đáng sợ của thuật toán hộp đen là dù có sai thì nó cũng chỉ vận hành theo hướng có lợi cho khách sạn, nên khách sạn có thể né trách nhiệm mà vẫn kiếm tiền

    • Tôi muốn gọi cơ chế né trách nhiệm của kiểu thuật toán hộp đen này là “giặt trách nhiệm”. Kiếm tiền thì giữ lại, còn trách nhiệm thì rửa sạch
    • Cụm “unlocking revenue stream” (mở ra nguồn doanh thu mới) thực chất là ăn cắp
    • Có lẽ khách sạn không tự mua thiết bị mà chia doanh thu với công ty cảm biến theo mô hình chia sẻ doanh thu (rev share model). Nó giống cách vận hành camera phạt giao thông, kiểu rút ngắn đèn vàng để xe nào cũng dễ dính phạt
    • Họ đúng là đang “đổi mới” cả ngành lừa đảo. Tức là sáng tạo ra những cách mới để moi tiền khách hàng. Đã kiếm được nhiều tiền rồi mà sao còn phải đi lừa nữa thì thật khó hiểu
    • Nhưng cứ hễ có bàn đến chuyện quản lý thuật toán thì trên HN cũng dễ thấy không khí phản đối kiểu doanh nghiệp sắp bị bóp nghẹt mỗi khi có thảo luận về quản lý AI
  • Trước đây tôi từng ở một khách sạn có minibar đầy ắp. Chỉ cần cầm một chai nước lên xem rồi đặt lại là hệ thống cũng tự tính tiền. Cứ lấy thứ gì ra là bị xem như đã dùng, còn nếu phản đối lúc checkout thì họ sẽ hủy, nhưng đa số khách chẳng xem kỹ hóa đơn nên cứ thế bỏ qua. Cấu trúc này khiến các khoản thu sai đem lại nhiều tiền hơn cả chi phí cảm biến. Dù họ không nói ra, nhưng có thể nói “dương tính giả” mới chính là cốt lõi

    • Tôi ngạc nhiên là nhiều khách sạn vẫn mắc kẹt trong tư duy “thu nhiều tiền từ các khoản phí vô lý, dù làm một số khách khó chịu, vẫn có lời hơn”. Nếu có khách sạn nào để bia trong tủ lạnh phòng với giá bình thường (hoặc không lấy lãi), tôi sẽ luôn chọn khách sạn đó. Vì sự tiện và cảm giác không phải lo né bãi mìn
    • Gần đây tôi thấy ở khách sạn có một khay bánh snack đóng gói, trên đó ghi rất rõ rằng chỉ cần di chuyển là sẽ tự động bị tính tiền. May mà tôi không đi cùng trẻ con
    • Trước đây tôi từng đặt lon Coca của mình vào chỗ để lon bia rồi bị công ty tính là đã dùng đồ uống có cồn. Do chính sách công ty cấm tuyệt đối rượu bia nên tôi còn bị gọi lên cả HR. Hồi đó tôi đang kiêng rượu
    • Từ khi biết có những hệ thống kiểu này, tôi định sẽ tránh xa hẳn khu minibar. Các khách sạn ở New Zealand gần đây đa phần cũng bỏ minibar, chỉ cho thêm sữa và các tùy chọn đặt trước, nên gần như không còn phải lo chuyện này
    • Có lần ngay sau khi check-in, nhân viên khách sạn đến phòng nói cần kiểm tra tủ lạnh trong phòng. Tôi còn chưa đụng vào tủ lạnh, mãi sau mới biết là do cảm biến, và giờ nghĩ lại thấy như thể họ đã nghi ngờ tôi vô cớ dưới danh nghĩa kiểm tra tủ lạnh. Nghĩ lại thì có khi lúc đó tôi nên đụng thử một lần mới phải
  • Trong phần FAQ trên trang chủ Rest, ở câu hỏi “Có đáng để đầu tư không?”, họ khẳng định: “Các khách sạn lắp Rest đã tăng số tiền thu từ phạt hút thuốc lên 84 lần. Nhờ công nghệ phát hiện hút thuốc, khách sạn còn có thể ngăn ngừa hư hại phòng và giảm số vụ vi phạm.” Nếu đúng như vậy thì либо là người hút thuốc thực sự nhiều hơn hẳn dự đoán, либо là cảm biến tạo ra hàng loạt dương tính giả. Đặc biệt, ngôn ngữ họ dùng trên toàn bộ trang rất đáng chú ý, ví dụ có câu “thông báo cho nhân viên theo thời gian thực khi phát hiện hút thuốc và giúp việc tính tiền phạt hút thuốc trở nên dễ dàng”. Nếu hệ thống có thể tạo dương tính giả, lẽ ra phải gửi cảnh báo thời gian thực để nhân viên đến xác minh tại chỗ rồi mới tính phí, nhưng ở đây lại thêm cả cơ chế tự động thu tiền. Có cảm giác như họ đang bán cho khách sạn một công cụ phục vụ lừa đảo, đồng thời cài sẵn câu chữ “nhân viên khách sạn sẽ xác minh thực tế” để né trách nhiệm pháp lý

    • Tôi tự hỏi liệu trong khách sạn thật sự có nhiều người hút thuốc đến thế không, và phòng hút thuốc có phải chịu phụ phí không. Con số 84 lần có thể đơn giản là bắt đầu từ gần như bằng 0. Thường thì chỉ cần nhân viên dọn phòng báo “có mùi thuốc lá” là vì chứng cứ không đủ nên rất dễ bị hủy, và trừ khi thực sự phải để phòng trống thì cũng khó mà thu phí. Có lẽ vốn dĩ đã có nhiều trường hợp hút rất ít (ví dụ rít vài hơi) mà không bị phát hiện, và đó là lý do ra được con số 84 lần
  • Tôi thật sự thấy đây giống một trò lừa đảo. Việc bắt buộc phải làm là luôn kiểm tra kỹ hóa đơn. Nếu có thể thì nên dùng riêng một thẻ tín dụng cho việc đi lại để giảm thiệt hại sang các tài khoản khác. Nếu có khoản thu, tôi sẽ gạch ra, chụp ảnh giữ lại hóa đơn và khẳng định chỉ trả phần còn lại. Nếu khách sạn không chấp nhận thì либо rời đi ngay, либо cứ thanh toán trước rồi lập tức yêu cầu công ty thẻ gắn “cảnh báo gian lận”. Phần lớn công ty thẻ ở Mỹ không xử lý tranh chấp khi giao dịch vẫn ở trạng thái pending (tạm giữ), nên tốt nhất là tận dụng khoảng 2~3 ngày đó để thương lượng trước với khách sạn. Nếu khách sạn không hợp tác thì cuối cùng báo là gian lận và gửi kèm ảnh làm bằng chứng. Tôi sẽ không bao giờ quay lại những khách sạn như thế. Nếu không quá lo về quyền riêng tư thì nên tích cực chia sẻ trải nghiệm này lên mạng xã hội

    • Dùng mạng xã hội hoàn toàn không dễ (thậm chí rất bất công). Muốn được chú ý thì phải có nhiều người theo dõi như tác giả bài báo. Tôi không có tài khoản mạng xã hội, mà ngay cả trước đây khi có thì cũng chẳng có mạng lưới đủ ảnh hưởng, nên dù có gắn thẻ công ty thì họ cũng chỉ xem là “người không cần bận tâm”. Những vấn đề kiểu này phải được xử lý bằng pháp luật; tôi nghĩ nó cấu thành hành vi trộm cắp hoặc gian lận, nên cần điều tra và truy tố
  • Như bài báo có nói, “họ hỏi Erik có cần dọn phòng không, anh ấy nói không cần, rồi họ đề nghị $250”. Họ tính của khách tới $500 như thể sẽ phải đại tu cả căn phòng hoặc làm vệ sinh cực lớn, nhưng rốt cuộc lại chẳng thật sự dọn gì cả. Chính họ cũng biết đó là lừa đảo, và công ty bán hệ thống này cũng biết rất rõ khách sạn sẽ dùng nó cho mục đích như vậy. Vì thế những khách hàng là phía khách sạn lại cực kỳ hào hứng với công nghệ mới này.
    (Đánh giá chính thức của Rest: “Nhờ dịch vụ phát hiện hút thuốc trong nhà của Rest, nguồn thu phụ của chúng tôi đã tăng mạnh, đồng thời trải nghiệm khách hàng cũng được cải thiện” - Kirsten Snyder, quản lý tài sản của Woodbine)

    • Mà cũng lạ là cái tên Woodbine vốn dường như lại lấy từ một nhãn thuốc lá có thật
  • Nếu gặp trải nghiệm như vậy, tôi sẽ cứ trả tiền rồi từ đó về sau tuyệt đối không dùng toàn bộ chuỗi khách sạn đó nữa. Với người chi $25k~50k mỗi năm cho khách sạn như tôi, mất tôi là thiệt hại lớn với một khách sạn cỡ vừa và nhỏ. Chỉ cần xem TripAdvisor là có thể lọc ngay các khách sạn kiểu này. Ngành khách sạn sống nhờ lòng trung thành thương hiệu, nên nếu ám ảnh lợi ích ngắn hạn như vậy thì chẳng khác nào tự hủy

    • Thực ra không hẳn do chuỗi khách sạn (ví dụ Hyatt) quyết định, mà trong nhiều trường hợp là từng điểm nhượng quyền tự ý đưa vào. Cần liên hệ với trụ sở thương hiệu để phản đối rằng nếu chuyện này còn tái diễn thì sẽ không sử dụng nữa. Nếu bạn thực sự tiêu rất nhiều tiền mỗi năm thì yêu cầu đó sẽ không dễ bị phớt lờ
    • Vấn đề thật sự là phần lớn khách sạn do các chủ nhỏ chỉ sở hữu một hai cơ sở vận hành. Dù hình ảnh thương hiệu toàn quốc bị tổn hại thì họ vẫn bỏ túi lợi nhuận, nên chỉ chạy theo lợi ích ngắn hạn. Đó cũng là lý do các thương hiệu như Hyatt phải đặt ra tiêu chuẩn và cơ chế kiểm soát
    • Các chuỗi như Hyatt trên thực tế không trực tiếp sở hữu khách sạn, mà chủ sở hữu thật ở mỗi khu vực lại khác nhau. Chất lượng chênh lệch rất lớn giữa các chủ sở hữu nên khó quản, và trải nghiệm khách hàng cũng không nhất quán
    • Dù lòng trung thành với thương hiệu có sụp đổ thì giới điều hành cũng chẳng bị ảnh hưởng mấy. Cả ngành đã hợp nhất đến mức quyền lực của người tiêu dùng gần như chỉ còn hình thức, và “phớt lờ khách hàng, ngược đãi khách hàng, lừa dối khách hàng” đang trở thành mô hình kinh doanh mới. Ngay cả khi có kiện tụng, họ cũng cố tình làm quá tải các hệ thống xã hội đến mức dịch vụ tê liệt, rồi cuối cùng chi phí lại được chuyển hóa thành gánh nặng thuế. Các công ty khổng lồ như Facebook thậm chí còn đẩy được cả chi phí đó ra xã hội. Ngay cả ở các thương hiệu nhỏ, nếu chủ sở hữu, nhà đầu tư và quản lý chỉ quan tâm lợi ích ngắn hạn thì sau khi thương hiệu sụp đổ họ vẫn nhận thưởng và được thăng chức. Cuối cùng chính kiểu lãnh đạo đó lại khiến nhân viên quay sang những hình thức “phản kháng im lặng” như gian lận vặt hay làm việc cầm chừng. Rốt cuộc lòng tin xã hội (khế ước xã hội) đang sụp đổ ở nhiều tầng nấc khác nhau
    • Đôi khi tôi còn nghĩ những kẻ làm kiểu lừa đảo này tiêu tiền chỉ để tận hưởng cảm giác mình “thông minh hơn” nạn nhân. Dù có kiếm được nhiều đến đâu thì đó thường cũng chỉ là lợi ngắn hạn, còn về dài hạn lại gây hại cho chính lợi ích của họ, nên điều đó càng khiến hành vi này trở nên vô lý
  • Nó làm tôi nhớ đến chuyện các thành phố rút ngắn đèn vàng để kiếm tiền từ camera phạt nhằm bù đắp thâm hụt ngân sách. Vốn dĩ camera được lắp vì an toàn công cộng, nhưng vì camera đắt nên phải có đủ số biên bản phạt mới hoàn vốn. Thế nhưng nếu đèn vàng quá ngắn thì tai nạn lại tăng, và kiểu theo đuổi doanh thu đó rốt cuộc còn làm an toàn của người dân tệ hơn

    • Thị trường có thể trích xuất thứ gì đó gọi là “giá trị” một cách hiệu quả, nhưng “giá trị” đó là gì thì phải được xác định từ trước. Trong ví dụ về đèn giao thông, tiền đã trở thành giá trị thay vì an toàn (giá trị công). Về bản chất đèn giao thông được tạo ra để điều tiết lưu thông và đảm bảo an toàn, chứ không phải để tạo doanh thu. Khi một tổ chức phụ trách lợi ích công hợp tác với doanh nghiệp tư nhân chỉ chạy theo lợi nhuận, vì mục tiêu kỳ vọng khác nhau nên động cơ sẽ bị lệch và cuối cùng chỉ để lại kết quả sai lầm