2 điểm bởi GN⁺ 2025-05-30 | 1 bình luận | Chia sẻ qua WhatsApp
  • Sau khi FlashCSS xuất hiện, vào khoảng năm 1997, lĩnh vực thiết kế web đã hình thành ba triết lý cốt lõi
  • David Siegel nhấn mạnh mỹ học thị giác thông qua “hacking”, Jakob Nielsen đề cao sự đơn giản và khả năng truy cập, còn Jeffrey Zeldman nhấn mạnh sự cân bằng giữa thiết kế và tính khả dụng
  • Khi đó, các ràng buộc kỹ thuật như tính tương thích trình duyệt và việc hỗ trợ CSS còn thiếu là rất nghiêm trọng, còn Flash được chú ý như một trải nghiệm đa phương tiện mới
  • Cả ba guru đều đóng góp cho sự phát triển của thiết kế web theo những cách khác nhau, và theo thời gian, ảnh hưởng từ định hướng của Zeldman — nhấn mạnh sự hài hòa giữa tiêu chuẩn và mỹ học — ngày càng lớn
  • Hiện tại, Zeldman đang hoạt động với vai trò lãnh đạo tại Automattic và chuẩn bị cho một đợt thiết kế lại mới của trang web

Tổng quan

Bài viết này bàn về triết lý và ảnh hưởng của ba guru tiêu biểu của thiết kế web vào cuối thập niên 1990: Jeffrey Zeldman, David Siegel và Jakob Nielsen. Trong giai đoạn quá độ khi các công nghệ mới như Flash và CSS bắt đầu được đưa vào sử dụng nhưng tiêu chuẩn web vẫn chưa được định hình, bài viết làm rõ họ đã đề xuất những định hướng thiết kế nào và hiện nay mỗi người đang hoạt động ra sao.

Bối cảnh và những ràng buộc của thiết kế web thập niên 90

  • Vào khoảng năm 1997, các công nghệ web mới là Flash và CSS bắt đầu nổi lên
  • Zeldman vốn bước vào web năm 1995 sau một hành trình nghề nghiệp rất khác biệt, từng là tiểu thuyết gia, nhà báo, nhạc sĩ và người làm quảng cáo
  • Khi đó web được xem là một “sân chơi của người tiêu dùng”, nhưng giới hạn kỹ thuật và ràng buộc về hiệu năng trình duyệt là rất nghiêm trọng
    • Người ta được khuyến nghị hạn chế tối đa việc dùng hình ảnh và giữ dung lượng thật nhỏ
  • Zeldman dùng trình soạn thảo văn bản và Photoshop để tạo HTML và đồ họa, đồng thời khuyến khích việc vừa giữ vững nền tảng HTML, vừa trực tiếp tham khảo mã nguồn của các nhà thiết kế khác để học hỏi

Triết lý thiết kế của ba guru

David Siegel: triết lý của mỹ học và “hacking”

  • Trong cuốn ‘Creating Killer Web Sites’ năm 1996, Siegel chủ trương đưa vào các kỹ thuật hack HTML để tạo những bố cục đẹp mắt trong thời kỳ chưa có CSS và Flash
    • Ông tích cực dùng bảng vô hình, GIF một pixel đơn lẻ và các kỹ thuật tương tự để kiểm soát bố cục
  • Mục tiêu của ông là kiểu chữ hoàn hảo và năng lực truyền đạt bằng thị giác, bất chấp phương tiện hay cách thức
  • Thay vì coi trọng khả năng tương thích giữa các trình duyệt, ông theo đuổi chiến lược tối ưu hóa cho những trình duyệt cụ thể như Netscape Navigator
  • Ông tự gọi mình là một “kẻ khủng bố HTML”, đặt độ hoàn thiện về mặt mỹ học lên hàng đầu ngay cả khi phải phớt lờ các tiêu chuẩn web

Jakob Nielsen: coi trọng tính khả dụng và tiêu chuẩn web

  • Nielsen nổi tiếng rộng rãi như một guru về tính khả dụng với quan điểm “thực dụng hơn là hào nhoáng”
  • Ông nhấn mạnh việc thực hành thiết kế có khả năng truy cập tốt trên mọi trình duyệt chính, đồng thời ủng hộ tách biệt cấu trúc và trình bày, tức mã hóa ngữ nghĩa và các tiêu chuẩn web
    • Ông đề cao việc sử dụng cấu trúc ngữ nghĩa của HTML, đồng thời đánh giá tích cực việc áp dụng CSS từ khá sớm
  • Dù kỳ vọng vào tương lai của CSS, ông chỉ ra rằng vào thời điểm đó khả năng hỗ trợ còn thiếu và các vấn đề tương thích giữa những trình duyệt khác nhau vẫn chưa được giải quyết

Jeffrey Zeldman: sự cân bằng giữa mỹ học và tiêu chuẩn web

  • Zeldman tích cực tiếp nhận các tiêu chuẩn web như CSS, nhưng khi cần vẫn sử dụng các công cụ “phi tiêu chuẩn” như Flash hay Shockwave, giữ một lập trường thực dụng
  • Ông luôn duy trì quan điểm rằng “thiết kế web phải coi trọng cả mỹ học lẫn khả năng truy cập web”
  • Ngay cả vào năm 2002, ông vẫn nhấn mạnh rằng hình ảnh, bố cục bằng bảng, stylesheet, JavaScript và các công nghệ phía máy chủ/khách đều có thể tương thích với khả năng truy cập web

Flash đối đầu CSS

  • Flash dễ học và hỗ trợ mức độ tự do về thị giác cũng như các tính năng media mà CSS thời đó chưa thể cung cấp
  • Các trình duyệt (đặc biệt là Netscape và IE) hỗ trợ tiêu chuẩn CSS còn kém, trong khi Flash có thể mang lại cùng một trải nghiệm trên mọi trình duyệt chỉ cần cài plugin chuyên dụng
  • Siegel nhanh chóng tiếp nhận Flash, nhưng cũng thừa nhận các giới hạn như thiếu tiêu chuẩn hoàn chỉnh và cấu trúc tệp mang tính độc quyền
  • Ngược lại, Nielsen chỉ trích mạnh tính phi tiêu chuẩn của Flash (gắn chặt phần trình bày với nội dung), gọi nó là ‘99% bad’, tức một “thảm họa về tính khả dụng”
  • Cuối cùng, cả CSS lẫn Flash đều mở ra con đường mở rộng năng lực biểu đạt của web, nhưng CSS với tư cách là tiêu chuẩn web mở đã chiếm vị trí chủ đạo về dài hạn

Hành trình sau này của ba nhân vật

  • Nielsen tiếp tục giữ vững các nguyên tắc về tính khả dụng, duy trì chủ nghĩa tối giản của trang Useit, và ngay cả sau khi tích hợp trang vào năm 2012 vẫn tiếp tục nghiên cứu về ICT và AI
  • Siegel chuyển từ nhà lý luận thiết kế web sang hoạt động trong nhiều lĩnh vực như kinh doanh số, semantic web, blockchain và mở rộng phạm vi hoạt động của mình
  • Zeldman hiện giữ chức Executive Creative Director tại Automattic (WordPress, Tumblr, v.v.), đồng thời vẫn chia sẻ triết lý thiết kế trên blog cá nhân và chuẩn bị cho việc thiết kế lại trang web

Kết luận

  • Ba đại diện tiêu biểu của thiết kế web thập niên 90 đã góp phần vào sự phát triển của web bằng những triết lý khác nhau
  • Sau khi đi qua thời kỳ quá độ nơi công nghệ, tiêu chuẩn và thử nghiệm thẩm mỹ cùng tồn tại, cuối cùng sự kết hợp giữa tiêu chuẩn web và cảm quan thiết kế đã dẫn dắt dòng chảy chính của web hiện đại
  • Cách tiếp cận thực dụng nhưng cân bằng của Zeldman vẫn đang tạo ảnh hưởng bền bỉ lên các nhà thiết kế web

1 bình luận

 
GN⁺ 2025-05-30
Ý kiến trên Hacker News
  • Bài này xem Nielsen như một người chỉ đúng về mặt "kỹ thuật", nhưng ít nhất với tôi, tôi muốn nhấn mạnh rằng ông là người khiến tôi tập trung vào việc liệu điều đó có "đúng về mặt thực nghiệm" hay không. Ảnh hưởng lớn nằm ở chỗ ông đã nghiên cứu bằng cách thử nghiệm với người dùng thật để tìm ra cách truyền tải thông tin hiệu quả. Vì thế, dù sản phẩm trông khá quê mùa, tôi vẫn tin rằng về bản chất đó là hướng đi đúng
    • Tôi kính trọng nhiều hơn đối với dòng dõi tương tác người-máy (HCI) mà Nielsen thuộc về, hơn là với cá nhân ông. Khi đó là thời kỳ mà cả nhà thiết kế, chuyên gia HCI truyền thống lẫn lập trình viên đều chưa thực sự hiểu web. Nielsen ít nhất còn tập trung vào web, nhưng vấn đề là ông quá bám vào kỳ vọng sẵn có của người dùng đối với một môi trường mới. Những phát biểu như "siêu liên kết lúc nào cũng phải màu xanh và có gạch chân" theo tôi là kết quả của việc bỏ qua thực tế rằng khi ấy web vẫn đang ở giai đoạn đầu tiến hóa, chứ không phải vì người dùng thực sự cần sự ổn định đó. Trông như ông đã cố áp những quy tắc quá cứng nhắc quá sớm
    • Tôi cảm thấy thời đó Nielsen là một trong số rất ít người thực sự tập trung vào nhu cầu của người dùng. Đó là giai đoạn mà nhiều trang web nghĩ rằng việc hiện màn intro bằng Flash trước là một ý hay, và các nhà thiết kế thì nhìn chung ghét cỡ chữ dễ đọc
    • Tôi đã học nhiều khóa của NNG Group trong nhiều năm. Tôi học từ Nielsen và Tog, và (theo tôi biết thì Don Norman không trực tiếp giảng dạy) đó là dịp khiến tôi hình thành sự tôn trọng lớn với usability. Các nhà thiết kế thực sự rất ghét Nielsen
    • Tôi từng không nghĩ Discount Usability Engineering sẽ hữu ích, nhưng khi làm thử thì thật sự bất ngờ với kết quả, và từ đó tôi tiếp tục dùng nó trong mọi lần thiết kế/thiết kế lại. Tôi muốn gửi lời cảm ơn tới ông Nielsen. Link UseIt.com ngày xưa (archive) vẫn luôn ở trong đầu tôi
    • Tùy bạn định nghĩa thế nào là một "cuộc chiến" mà đánh giá sẽ khác đi. Thời của Nielsen có hai chuyện đang diễn ra. 1) hành động nghệ thuật tạo ra một góc riêng vui nhộn và kỳ quặc mà chẳng ai xem, 2) các doanh nhân làm web app nghiêm túc cho khách hàng. Các nguyên tắc của Nielsen rất tuyệt cho trường hợp thứ hai, nhưng là thảm họa với trường hợp thứ nhất. Khi web hiện đại dần đánh mất mọi sức hút để đổi lấy doanh thu và hiệu suất, lịch sử rốt cuộc đã ghi nhận Nielsen theo hướng có lợi
  • Tôi thực sự rất thích A List Apart của Zeldman. Hồi đó ai cũng ở độ tuổi ngoài 20, tôi không biết ông ấy bao nhiêu tuổi và cứ nghĩ là cùng thế hệ với mình :D. Thành thật mà nói Nielsen không để lại nhiều ấn tượng với tôi. Dĩ nhiên ông góp phần giúp hàng triệu người dùng sử dụng dễ hơn, nhưng cách tiếp cận quá cứng nhắc và nhàm chán. Tôi đặc biệt ghét thái độ quá quy phạm, kiểu như trên trang chủ nhất định phải có một số liên kết nào đó. Tôi cũng nhớ Philip Greenspun từng phê phán ông. Có lẽ vì ai cũng muốn một câu trả lời rõ ràng và sẵn sàng trả tiền cho điều đó nên ông mới thành công trong tư vấn. Trong một thế giới thay đổi nhanh, những câu trả lời ấy cũng nhanh chóng hết hạn. Có lẽ vì vậy mà từ lâu ông đã gỡ trang của mình xuống. Có vẻ ông nhận ra tấm bản đồ đó đã lỗi thời so với thời đại. Dù vậy, đó thực sự là một thời kỳ tuyệt vời
    • Người dùng thời đó cũng khác bây giờ. Lý do người ta nhét mọi thứ vào một trang, lại còn trong phần "above the fold", là vì nhiều người dùng thậm chí còn không biết cuộn trang. Phải sau này việc cuộn mới trở thành chuẩn. Môi trường của website khi ấy hoàn toàn khác cả về kỹ thuật lẫn xã hội. Việc những chi tiết như vậy không kéo dài đến hôm nay là điều quá đỗi hiển nhiên
    • Giới blog CSS/design đầu những năm 2000 thực sự là một nơi rất thú vị. Hồi học cấp ba, tôi rất thích theo dõi Dave Shea, Andy Budd, Doug Bowman, Shaun Inman, Mike Davidson và nhiều người khác
    • Tôi từng điều hành một dịch vụ kiểm thử usability từ lâu, và với Nielsen thì tôi cũng có cùng ấn tượng rằng ông quá cứng nhắc và ám ảnh với tiểu tiết. Nó khá xa rời cảm giác thực tế của những bài test mà tôi chạy hằng ngày
    • Theo tôi nhớ thì Greenspun chế giễu Siegel nhiều hơn. Trong cuốn "Killer" của mình, Siegel nhấn mạnh các cổng vào theo kiểu 2-3 bước, còn Greenspun cho rằng như thế là vô lý. Tôi đánh giá cách tiếp cận của Nielsen khá tích cực. Tôi không nghĩ việc quay lại thời kỳ web coi trọng "usability" là điều tệ. Ngày nay người ta tốn rất nhiều công sức để tái tạo lại các tính năng kiểu thời Flash, nhưng tôi thực sự nghi ngờ liệu ai có muốn văn bản và hình ảnh nảy bật trên màn hình khi cuộn không. Lúc đầu thì thấy lạ mắt, nhưng sau đó chỉ gây khó chịu. Tôi không nghĩ có ai nói rằng: "Thông tin trên site này thật tuyệt, giá mà nó nhảy tung tăng trên màn hình như một chú chó thì tốt hơn"
    • Lâu rồi tôi mới vào lại A List Apart thì thấy nó đã hoàn toàn khác. Và trên trang chủ, bài đăng từ một năm trước vẫn được gắn là 'New'. Đúng là thời thế đã thay đổi nhiều
  • Giờ tôi mới nhận ra chuyện "Jeffrey Zeldman — 42 tuổi vào đầu năm 1997". Đầu những năm 2000 tôi cứ tưởng ông ấy chỉ lớn hơn chúng tôi vài tuổi. Tôi nghĩ việc xem "View Source" trên trang chủ của họ thực sự là những giờ phút học hỏi. Nhân tiện, ở một số quốc gia hành vi "View Source" có thể là bất hợp pháp, nên mỗi người tự cẩn thận nhé. Tôi bắt đầu sự nghiệp đầu những năm 2000, cũng đăng rất nhiều tác phẩm Flash của mình, và Zeldman với Siegel các kiểu là những người hùng của tôi. Nielsen là kẻ địch. Nhưng rồi khoảng giữa những năm 2000, khi làm việc cho bệnh viện hay phòng khám và phải xử lý các vấn đề như accessibility và HIPAA, Nielsen cuối cùng cũng trở thành người hùng của tôi :-)
    • Thực ra ngay cả khi đó ông ấy cũng chỉ hơn chúng ta vài tuổi thôi
    • Tôi tò mò không biết "View Source" là bất hợp pháp ở đâu
  • Tôi nhớ thời trước khi chỉ cần "View Source" là có thể dễ dàng xem một hiệu ứng hay ho được làm như thế nào. Dạo này hầu như chẳng có gì nổi bật, mà nếu có thì cũng phải đào bằng inspector, rồi phát hiện nó bị chôn dưới hàng chục lớp JS bị làm rối nên gần như không thể phân tích nổi
    • Không biết bạn đã từng đào vào dự án Minecraft làm bằng CSS gần đây chưa. (CSS-Minecraft GitHub) Đó thực sự là trải nghiệm "View Source" tuyệt nhất sau một thời gian dài
    • Khám phá HTML/CSS của các site được làm sáng tạo chứ không phải bởi cỗ máy JS vẫn rất vui. CSS hiện đại thực sự rất phong phú
  • Với tôi, cuốn <i>Web Pages That Suck</i> cũng rất có ý nghĩa. Cuốn sách này cũng chê bai <i>Creating Killer Web Sites</i>. Hồi đó có một cuộc chiến bản ngã khá lớn. Có lẽ Flanders đến giờ vẫn còn vận hành site. Tôi cũng đã đăng ký mailing list, nhưng hơn 10 năm rồi chẳng thấy tin tức gì
    • Tôi cũng thực sự thích site đó. Giờ mọi thứ được tối ưu hóa quá mức, đến mức đôi khi tôi lại nhớ những trang web thô vụng ngày xưa. Dù usability kém, chúng rõ ràng vẫn có cá tính riêng. Nó giống như niềm vui khi ngắm những chiếc xe cổ trong bảo tàng và tự hỏi đống cần gạt với bàn đạp dày đặc kia dùng để làm gì. Tôi không muốn lái thật, nhưng nhìn thì rất thú vị
    • Cuốn sách đó cũng rất có ý nghĩa với tôi, và là điểm khởi đầu cho sự nghiệp hiện tại của tôi. Khái niệm 'mystery meat navigation' mà Flanders phê phán đã ảnh hưởng cực lớn đến tôi, và đến giờ tôi vẫn nghĩ về nó mỗi khi nhớ tới các vấn đề usability
  • Tôi rất nhớ thời kỳ này. Đó là một giai đoạn thực sự hạnh phúc, tích cực và ngây thơ. Ai cũng chân thành tạo ra thứ gì đó và dạy cho nhau. Bây giờ mọi thứ đều cho cảm giác giả tạo và đầy hư vinh. Tôi sẽ không bao giờ quên quãng thời gian học HTML+CSS, đọc sách của họ và ngồi refresh các diễn đàn như Designer's Talk
  • Website ngày nay có quá nhiều popup đòi đăng ký hay phản hồi, rồi nội dung nhảy lên nhảy xuống mỗi khi JavaScript và quảng cáo tải xong khiến việc đọc rất khó chịu. Tôi cảm thấy web đã thụt lùi khủng khiếp trong vài năm gần đây. Giờ dường như cũng chẳng còn ai bàn luận điều đó một cách phê phán nữa
  • Trên giá sách của tôi vẫn còn cuốn "Creating Killer Websites". Tôi mua nó khá sớm nhưng không ngờ nó lại thành kinh điển. Trải nghiệm thực sự được nhìn thấy các site có thiết kế như trong sách rất ấn tượng. Nhưng theo tôi thì nó không thực tế. Cuối cùng tôi thấy nó giống như bản sao của truyền thông in ấn. Những công cụ ngày xưa như Coldfusion hay Dreamweaver gần như mang cảm giác QuarkXpress (phần mềm DTP). Tôi cũng nhớ thời đó, nhưng rốt cuộc tôi không đi theo hướng thiết kế website
    • Có thể là unpopular opinion, nhưng tôi cũng có thể cười xòa theo hướng tương tự. Với góc nhìn của người đã trải qua hầu hết các kiểu thiết kế web/in ấn, từ script BBS đến ES6, SVG, WebGL, tôi nghĩ các nhân vật lớn thời đó thực ra không biết họ đang làm gì trên web. Họ rất giỏi ở mảng in ấn, nhưng web thì khác in ấn. Trên màn hình, một môi trường mới, không nhất thiết phải nhét mọi thông tin vào cùng một trang. Phải đến khoảng năm 2010 tôi mới có cảm giác thiết kế web hợp lý quay trở lại. Năm 2005 usability vẫn còn là một khái niệm mới, và UI K-12 của Apple cũng không giúp được nhiều. Những cuốn sách đó dạy cách đem nguyên xi thiết kế poster in ấn lên web nhiều hơn là thử nghiệm các tương tác đặc thù của web như widget hay button. Ngay cả ngành bản đồ học cũng tiến hóa chậm tương tự. Cá nhân tôi cho rằng các nhà thiết kế game và UI game đã cho thấy những giao diện sáng tạo và hiện đại hơn nhiều từ rất sớm. Trong nhiều trường hợp, game hoặc demoscene mới là thứ đi trước thời đại
  • Trong những năm 2000, Zeldman là người hùng của tôi. Tôi nghĩ danh sách này cũng nên có Eric Meyer(Wikipedia)
    • Tôi vẫn dùng CSS Reset 2.0 của Eric cho đến giờ. Tôi chưa thấy thứ gì ngắn gọn và trực quan đến vậy
  • Tôi tự hỏi rồi sẽ đến lúc mình đủ già để quên mất việc Netscape Navigator 4 chỉ cho phép lồng bảng tối đa 7 cấp hay không