Giống với hình ảnh các kỳ thủ cờ vây chuyên nghiệp được Jang Kang-myung khắc họa trong “Tương lai đến trước”. Tương lai đó cũng đã đến với các lập trình viên.
Ngay từ đầu, người cần những bài như thế này vốn không thể thực hành được nội dung trong bài. Không phải họ cần thứ gì khác, mà đơn giản là bản thân họ chỉ cần một niềm tin mạnh mẽ hơn. Nếu có niềm tin mạnh mẽ thì cũng chẳng bị những lời như thế làm lung lay.
Và vì những điều đó thực sự là các điểm yếu có thể nghĩ ra chỉ trong 1 giây, nên thay vào đó cần có thái độ thừa nhận rằng [không phải mọi lời phê bình đều vô căn cứ, mà có thể lẫn cả thực tế ngành và insight về khách hàng], rồi luôn ghi nhớ những điểm yếu như vậy.
Nhìn phản ứng vào thời điểm JetBrains lần đầu áp dụng mô hình đăng ký cách đây 10 năm thì
Hãy gửi mail phản đối cho JetBrains để họ rút lại, dùng mẫu mail này
Có vẻ sẽ quay lại dùng Eclipse hoặc NetBeans
Tôi mua cách đây 2 tuần, nếu biết họ sẽ áp dụng mô hình đăng ký thì đã không mua...
Thấy những phản ứng như vậy thì có lẽ khi đó sự phản kháng khá mạnh.
Tôi đã xem https://reddit.com/r/java/… .
Vì biết nhiều nên họ cũng chỉ đặt những câu hỏi ở trình độ cao.
Nhưng ngay cả trong cùng nhóm senior, những người chỉ bị bó hẹp trong một công ty
hoặc có bề dày kinh nghiệm nhưng thiếu quy mô trải nghiệm
thì dù có đưa cho thứ tốt cũng không biết dùng.
Chẳng khác nào giao một chiếc xe đua
cho một người lái mới vào nghề.
Những người có sự nghiệp với độ phủ rộng thì lúc nào cũng như vậy.
Họ không ngừng nghiên cứu và phát triển thế hệ tiếp theo.
Một tinh thần không thay đổi
dù đã ở tuổi 50, như thuở đầu còn học đại học...
Những senior kỳ cựu chính gốc hẳn sẽ vô cùng biết ơn
một trợ lý giá 10.000~20.000 won mỗi tháng.
Ngay từ thời còn làm các dự án chỉ gồm C và Assembly, khi chuyển sang open source thì đám thiếu căn cơ chỉ mang về dùng, còn người thực sự đóng góp cho sự phát triển thì cũng chỉ khoảng 0,1%.
Bây giờ cũng vậy thôi, có những đứa chỉ bê về dùng theo vibe,
ngược lại cũng có những người phát triển Claude.
Chẳng có gì thay đổi cả.
Trong suốt thời gian qua, đa số đã nghiên cứu vì tò mò ở chỗ nào cơ chứ?
Hay là sống với cảm giác như thể mình là Bill Gates chỉ vì làm mấy cái app mà ai ai cũng làm được?
Các kiến trúc sư hệ thống thì đúng là phải cảm ơn thời đại này.
Có thể đào sâu hơn nữa.
Từ khi máy tính xuất hiện cho đến giờ, chỉ khoảng 0,1%
người thực sự hợp với lĩnh vực này,
nhưng có lẽ vì chuyện việc làm hay vì xã hội đã phần nào
khuyến khích một kiểu ý thức nghề nghiệp hơi đặc biệt.
Thật ra suốt thời gian qua, ai cũng tưởng
mình là lập trình viên thôi mà...
Đến một người có thể tự tay làm ra
một debugger cho ra hồn cũng khó thấy,
người còn chẳng thiết kế nổi thứ gì
gần với kiến trúc hệ thống thì lại chiếm quá nửa...
Chỉ là có quá nhiều người ngộ nhận mình là lập trình viên thôi...
Dạo này thì gọi là gì nhỉ? Quý ngài developer chăng?
Giờ thì khó mà còn thấy những kẻ điên rồ đúng nghĩa nữa.
Cảm ơn bạn đã xác nhận! Vì nó khác với các mô hình đăng ký khác nên tôi rất thích và đã nghĩ kiểu như “hay đây là một mô hình đăng ký mới nhỉ..”, nhưng nghĩ lại thì nó khá giống với mô hình kinh doanh kiểu 'Phần mềm XXXX 2025 / bộ nâng cấp phần mềm' mà một vài phần mềm từ rất lâu trước đây vẫn đang duy trì.
Hồi những năm đầu đại học thì python 2 vẫn nhỉnh hơn một chút về độ phổ biến, nhưng đến lúc sắp tốt nghiệp thì tôi nhớ là mọi người đều đã chuyển sang python 3.
Lời nguyền của framework. Có vẻ xu hướng này đang chi phối mạnh, nhất là trên web. Nếu một framework cụ thể có thể chi phối bản chất của lập trình viên thì rõ ràng đó là một vấn đề. Đó là sự thụt lùi.
Theo tôi là vì tình hình kinh tế toàn cầu trở nên nhạy cảm hơn và lượng lập trình viên junior mới gia nhập cũng giảm đi. Các senior hiện có thì либо lớn tuổi nên đuối hơn, hoặc bận chăm con hay lo việc gia đình, nên có lẽ cũng có những lý do như vậy.
Chỉ cần nhìn vào vibe coding và những gì đang nổi trên SNS với YouTube cũng thấy rằng thay vì thực sự suy nghĩ về điều gì đó, người ta chỉ nhanh chóng chắp vá rồi chắp vá rồi lại chắp vá đoạn mã tối thiểu để chạy được, rồi kiểu như “à, xong rồi, vậy là được”.
Theo mình biết thì IDE của JetBrains nếu đăng ký theo năm sẽ được cấp giấy phép vĩnh viễn cho đúng phiên bản tại thời điểm đã đăng ký theo năm, không biết là chính sách đó đã hết rồi sao?
Ngay cả trong RAG, các tài liệu PDF này cũng luôn gây ra vấn đề.
Giống với hình ảnh các kỳ thủ cờ vây chuyên nghiệp được Jang Kang-myung khắc họa trong “Tương lai đến trước”. Tương lai đó cũng đã đến với các lập trình viên.
Ngay từ đầu, người cần những bài như thế này vốn không thể thực hành được nội dung trong bài. Không phải họ cần thứ gì khác, mà đơn giản là bản thân họ chỉ cần một niềm tin mạnh mẽ hơn. Nếu có niềm tin mạnh mẽ thì cũng chẳng bị những lời như thế làm lung lay.
Và vì những điều đó thực sự là các điểm yếu có thể nghĩ ra chỉ trong 1 giây, nên thay vào đó cần có thái độ thừa nhận rằng [không phải mọi lời phê bình đều vô căn cứ, mà có thể lẫn cả thực tế ngành và insight về khách hàng], rồi luôn ghi nhớ những điểm yếu như vậy.
Nhìn phản ứng vào thời điểm JetBrains lần đầu áp dụng mô hình đăng ký cách đây 10 năm thì
Thấy những phản ứng như vậy thì có lẽ khi đó sự phản kháng khá mạnh.
Tôi đã xem https://reddit.com/r/java/… .
Lý do rất đơn giản.
Vì biết nhiều nên họ cũng chỉ đặt những câu hỏi ở trình độ cao.
Nhưng ngay cả trong cùng nhóm senior, những người chỉ bị bó hẹp trong một công ty
hoặc có bề dày kinh nghiệm nhưng thiếu quy mô trải nghiệm
thì dù có đưa cho thứ tốt cũng không biết dùng.
Chẳng khác nào giao một chiếc xe đua
cho một người lái mới vào nghề.
Những người có sự nghiệp với độ phủ rộng thì lúc nào cũng như vậy.
Họ không ngừng nghiên cứu và phát triển thế hệ tiếp theo.
Một tinh thần không thay đổi
dù đã ở tuổi 50, như thuở đầu còn học đại học...
Những senior kỳ cựu chính gốc hẳn sẽ vô cùng biết ơn
một trợ lý giá 10.000~20.000 won mỗi tháng.
Ngay từ thời còn làm các dự án chỉ gồm C và Assembly, khi chuyển sang open source thì đám thiếu căn cơ chỉ mang về dùng, còn người thực sự đóng góp cho sự phát triển thì cũng chỉ khoảng 0,1%.
Bây giờ cũng vậy thôi, có những đứa chỉ bê về dùng theo vibe,
ngược lại cũng có những người phát triển Claude.
Chẳng có gì thay đổi cả.
Trong suốt thời gian qua, đa số đã nghiên cứu vì tò mò ở chỗ nào cơ chứ?
Hay là sống với cảm giác như thể mình là Bill Gates chỉ vì làm mấy cái app mà ai ai cũng làm được?
Các kiến trúc sư hệ thống thì đúng là phải cảm ơn thời đại này.
Có thể đào sâu hơn nữa.
Từ khi máy tính xuất hiện cho đến giờ, chỉ khoảng 0,1%
người thực sự hợp với lĩnh vực này,
nhưng có lẽ vì chuyện việc làm hay vì xã hội đã phần nào
khuyến khích một kiểu ý thức nghề nghiệp hơi đặc biệt.
Thật ra suốt thời gian qua, ai cũng tưởng
mình là lập trình viên thôi mà...
Đến một người có thể tự tay làm ra
một debugger cho ra hồn cũng khó thấy,
người còn chẳng thiết kế nổi thứ gì
gần với kiến trúc hệ thống thì lại chiếm quá nửa...
Chỉ là có quá nhiều người ngộ nhận mình là lập trình viên thôi...
Dạo này thì gọi là gì nhỉ? Quý ngài developer chăng?
Giờ thì khó mà còn thấy những kẻ điên rồ đúng nghĩa nữa.
Tôi đã nghĩ rằng có lẽ vì quá tiên phong nên họ vẫn giữ lại một phần của mô hình kinh doanh kiểu cũ.
Cảm ơn bạn đã xác nhận! Vì nó khác với các mô hình đăng ký khác nên tôi rất thích và đã nghĩ kiểu như “hay đây là một mô hình đăng ký mới nhỉ..”, nhưng nghĩ lại thì nó khá giống với mô hình kinh doanh kiểu
'Phần mềm XXXX 2025 / bộ nâng cấp phần mềm'mà một vài phần mềm từ rất lâu trước đây vẫn đang duy trì.Đúng là rất trùng với trải nghiệm của tôi!
Nếu một trình quản lý gói hiện đại kiểu
uvtrở thành tiêu chuẩn thì có lẽ sẽ tiện hơn rất nhiều, nhưng dù sao thì chắc cũng khó nhỉ..Hồi những năm đầu đại học thì python 2 vẫn nhỉnh hơn một chút về độ phổ biến, nhưng đến lúc sắp tốt nghiệp thì tôi nhớ là mọi người đều đã chuyển sang python 3.
Lời nguyền của framework. Có vẻ xu hướng này đang chi phối mạnh, nhất là trên web. Nếu một framework cụ thể có thể chi phối bản chất của lập trình viên thì rõ ràng đó là một vấn đề. Đó là sự thụt lùi.
Theo tôi là vì tình hình kinh tế toàn cầu trở nên nhạy cảm hơn và lượng lập trình viên junior mới gia nhập cũng giảm đi. Các senior hiện có thì либо lớn tuổi nên đuối hơn, hoặc bận chăm con hay lo việc gia đình, nên có lẽ cũng có những lý do như vậy.
Họ vẫn trả. Chắc trong bài có nhắc đến vì JetBrains có lẽ là đơn vị tiên phong với mô hình đăng ký phần mềm.
Chỉ cần nhìn vào vibe coding và những gì đang nổi trên SNS với YouTube cũng thấy rằng thay vì thực sự suy nghĩ về điều gì đó, người ta chỉ nhanh chóng chắp vá rồi chắp vá rồi lại chắp vá đoạn mã tối thiểu để chạy được, rồi kiểu như “à, xong rồi, vậy là được”.
"Tác nhân có thể tự chủ thực hiện vá mã nguồn, xử lý header/thư viện bị thiếu, chọn cờ compiler/linker, v.v."
Càng nghĩ lại càng thấy sự phát triển của AI thật đáng sợ.
Theo mình biết thì IDE của JetBrains nếu đăng ký theo năm sẽ được cấp giấy phép vĩnh viễn cho đúng phiên bản tại thời điểm đã đăng ký theo năm, không biết là chính sách đó đã hết rồi sao?
Ồ, có vẻ khá ổn đấy.
Ồ.. nghe cũng ra gì đấy.
Nội dung khá thú vị.